Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2370 lượt.
ng chờ Hàn Duệ xuất phát ở ngoài cửa, rồi bất giác lén nhìn khuôn mặt có vẻ rất lạnh lùng ấy.
Không hiểu sao, trong lòng Phương Thần cảm thấy hơi bồn chồn. Kể từ sau sự kiện xảy ra trong ngôi nhà gỗ đến nay, mặc dù quan hệ giữa hai người có phần lạnh nhạt thậm chí là rất xấu, thì sự an toàn của cô đều là vấn đề mà Hàn Duệ suy nghĩ đến đầu tiên.
Vì thế, cô gật đầu, rồi lần đầu tiên nghe theo lời anh một cách tự nguyện. “Em sẽ cẩn thận”.
Nhưng người tính không bằng trời tính, ngay đêm hôm ấy Phương Thần đã bị chứng viêm dạ dày hành hạ.
Phương Thần đã phát sốt và nôn suốt, nhưng cô nhất định không người gọi điện báo tình hình cho Hàn Duệ, mà chỉ bảo họ đưa cô đến bệnh viện gần đó truyền nước, rồi sau đó mang theo rất nhiều thuốc về nhà uống.
Suốt một đêm hết nôn thì lại đi ngoài, nên sức của cô có vẻ yếu hẳn đi, mãi tới gần sáng sau khi ở bệnh viện về cô mới mơ màng chợp mắt được một lúc.
Trời sáng, cô lờ mờ nhớ ra chuyện đã hẹn phụ đạo cho Cận Vĩ, nên cố ngồi dậy soạn một tin nhắn gửi cho cậu. Một lát sau thì Cận Vĩ đến, vừa bước vào cửa cậu đã hỏi: "Tình hình chị thế nào rồi?".
Phương Thần rất ngạc nhiên: "Em cũng tìm được đến nơi này sao?".
"Chị quên rồi à? Lần trước chị có nhắc đến rồi mà?"
Thật thế sao? Phương Thần cảm thấy mới chỉ có một đêm mất ngủ mà không những sức khỏe của cô giảm sút hẳn đi, đến cả trí não cũng có vấn đề, không nhớ được rằng mình đã nhắc đến địa chỉ của biệt thự này cho Cận Vĩ lúc nào.
Còn Cận Vĩ thì tiếp tục nói: "Có phải từ nay về sau chị sẽ sống ở đây không?". Cậu khẽ cười, nhưng không hiểu sao nó lại không phải là một câu hỏi đầy thiện chí, dường như câu hỏi ấy hàm chứa một nghĩa khác, đó là: Chị đã chính thức sống chung với bạn trai rồi à?
Phương Thần đỡ trán, bỏ qua chủ đề đó với vẻ ủ rũ, "Chị đỡ hơn rồi, chỉ có điều hôm nay không thể phụ đạo được cho em. Để hôm khác nhé".
Cận Vĩ ở lại để chăm sóc Phương Thần.
"Lúc này mà bạn trai của chị cũng không có ở nhà à?", Cận Vĩ rót thêm nước nóng vào trong ly rồi bê đến đầu giường, hỏi.
"Có việc cần phải giải quyết ở bên ngoài, nên hôm nay anh ấy không về."
"Thế, người vừa rồi mở cửa cho em là ai vậy?"
"À", Phương Thần nghĩ một lát, "Nhân viên của công ty anh ấy”.
Cận Vĩ "ồ" một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Cậu nói chuyện với cô, lấy thuốc, gọt hoa quả, còn chủ động xuống tầng một mang bữa sáng lên cho cô.
Phương Thần mỉm cười với vẻ cảm động: "Một nam sinh viên biết chăm sóc người khác như thế này đã lâu rồi chị không gặp đây. Chắc khi vào đại học thì sẽ trở thành món hàng đắt giá với nhiều cô gái đây".
Thấy Cận Vĩ có ý định ở lại chơi, sợ cậu buồn, Phương Thần bèn bảo cậu vào thư phòng tìm sách hay tạp chí để đọc.
Có một người ở bên chuyện trò, quả nhiên thời gian trôi đi rất nhanh.
Phương Thần nghĩ, hôm nay là cuối tuần, để Cận Vĩ ra ăn bên ngoài, chi bằng bảo cậu ở lại ăn cơm tối luôn rồi hãy về.
Không ngờ, bữa ăn chưa kết thúc thì Hàn Duệ trở về đúng vào lúc bên ngoài nhá nhem tối.
Thấy trong nhà có khách, Hàn Duệ hơi ngạc nhiên. Phương Thần thì lại càng sửng sốt hơn, bất giác đặt đũa xuống, hỏi: \'Không phải anh nói ngày mai mới về sao?", sau đó mới nhớ ra là phải giới thiệu hai người còn lại với nhau, "Đây là anh Hàn Duệ, đây là Cận Vĩ".
Cô vốn không muốn hai người gặp mặt, may mà Hàn Duệ không tỏ thái độ gì, mà chỉ chào một câu rồi đi lên gác tắm.
Khi anh tắm xong, quay xuống thì đúng lúc hai người đang ngồi nói chuyện bên bàn, hình như Cận Vĩ kể một câu chuyện cười thì phải, nên Phương Thần cứ cười ngặt nghẽo, đôi mắt long lanh, khiến cho cả căn phòng dường như cũng sáng bừng lên.
Hàn Duệ bước tới, ngồi xuống bên cạnh cô, vừa múc canh vừa hỏi: "Đã đỡ viêm dạ dày chưa?".
"Sao cơ?", Phương Thần thôi cười, ngoảnh mặt lại nhìn anh, hỏi lại.
"Bác sĩ nói thế nào?"
Thì ra anh đã biết mọi chuyện. Phương Thần lắc đầu, nói: "Không sao, chắc là tại vì hôm qua ăn nhiều thứ linh tinh ở cơ quan".
Hàn Duệ dừng động tác, nhìn cô một cái, rồi sau đó không nói gì nữa.
Anh vẫn muốn hỏi cô rằng, vì sao lại không báo cho anh đầu tiên?
Rõ ràng trước lúc đi anh đã dặn dò rõ ràng như vậy, thế mà cuối cùng anh vẫn phải thông qua báo cáo của thuộc hạ mới biết tin cô vào viện lúc nửa đêm.
Không phải là anh hoàn toàn không để ý đến điều đó, thậm chí anh còn cảm thấy một chút giận dữ trong lòng nữa.
Lần này trở về bên anh, thái độ của cô có gì đó hơi lạ lùng, lúc lạnh nhạt, lúc bình thường, phần nhiều thì lại như đang có rất nhiều tâm sự.
Anh không biết cô đang suy nghĩ những gì, nhưng thấy rất rõ rằng, cô đang đề phòng anh, luôn coi anh là người không mấy liên quan, nên mới tỏ ra không hề tin tưởng ở anh, đến cả lúc ốm yếu nhất, cô cũng không muốn có được bất cứ sự an ủi, chia sẻ nào từ anh.
Thế mà, một thằng nhóc dở người lớn, dở trẻ con, lúc này lại đang ngồi ở đây và làm cho cô vui vẻ đến như vậy.
Thái độ của cô đối vói người bên cạnh nhẹ nhàng và tự nhiên hơn đối với anh rất nhiều.
Nụ cười không chút đề phòng ây, cô đã rất tiết kiệm v