XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.

ít khi đích thân lộ diện thăm hỏi an ủi.
Dường như bà ẩn náu ngày càng kỹ trong bốn bức tường của trang viên to lớn ấy, nhưng lại khiến cho anh lúc nào cũng cảm thấy như có một đôi mắt đang theo dõi mình.
Hàn Duệ càng ngày càng trở nên mạnh mẽ một cách vô thức, anh nổi trội hơn hẳn những người cùng tuổi về mọi mặt, hơn nữa càng ngày càng khiến bố dượng chú ý và tin cậy, đồng thời càng lúc càng tạo ra cho mình những kẻ thù mới.
Thực ra, khi mới mười chín tuổi Hàn Duệ không có tham vọng gì quá lớn, nhưng những người khác lại không nghĩ như vậy, vì thế mà họ không bỏ qua cho anh. Mãi tới một lần ra ngoài bàn chuyện làm ăn, trên đường trở về nhà Hàn Duệ bị tấn công và bị thương rồi được đưa về nhà dưỡng thương gần ba tháng mới hồi phục.
Đêm Giáng sinh năm ấy, đâu đâu cũng tràn ngập không khí vui tươi nhộn nhịp. Sau bữa tiệc thịnh soạn, Hàn Duệ gặp mẹ trong phòng ngủ. Tính ra lần gặp mặt này cách lần gặp trước một khoảng thời gian tương đối dài.
Dưới anh trăng, Hàn Duệ chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng bình thản của mẹ, dường như anh đã phải chờ đợi rất lâu bà mới khẽ quay đầu lại từ bên cửa sổánh mắt vẫn kiên nghị như những ngày tháng khốn khó năm nào, thậm chí còn chứa đựng cả sức mạnh mà người khác nhìn vào thấy sửng sốt. Bà đã nhìn thẳng vào mắt Hàn Duệ bằng đôi mắt ấy.
Bà cất tiếng hỏi: “Bây giờ con đã biết mình muốn gì rồi chứ? Vậy thì hãy đem sức lực ra để chứng minh cho mẹ xem! Chứng minh rằng con có thể dựa vào sức mạnh của mình, giành lấy những thứ mà mình muốn! Bị thương chảy máu là chuyện cần thiết, chỉ có trải qua những chuyện đó con mới hiểu được rằng mọi thứ không đến một cách dễ dàng. Phải trở nên mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ được mình và người khác. Không phải ai cũng leo lên được đỉnh cao, nhưng nếu con muốn làm được điều ấy thì phải trả giá. Hôm nay con đã có được bài học, nếu sau này không muốn mất mạng, mẹ tin con biết phải làm gì”.
Không hiểu có phải những lời của mẹ thức tỉnh, hay trong cơ thể của Hàn Duệ vốn đã có gene quyền lực và tham vọng, đến giờ phút ấy mới bừng trỗi dậy.
Kể từ ngày hôm ấy, Hàn Duệ bắt đầu bước theo một con đường chỉ có tiến về phía trước.
Sự mềm yếu, không nhẫn tâm, đồng cảm, do dự, thậm chí là tình cảm, những điều này đều bị Hàn Duệ bỏ lại phía sau, để tất cả cuối cùng trở thành cái giá nâng đỡ anh lên đến đỉnh cao.






“Sao vậy?” Phương Thần không khỏi cảm thấy khó hiểu trước sự im lặng đột ngột của Hàn Duệ.
Cô đã nghĩ nhưng câu nói hoặc hành động vừa rồi của mình có vấn đề nên mới khiến cho Hàn Duệ nhìn cô với anh mắt gần như không thể đoán định được.
Hàn Duệ đang nhìn cô, dường như là sự chăm chú chưa từng thấy, lại dường như đang nhìn một người nào đó, hay đang nghĩ tới những tâm sự trong lòng.
Kể từ khi biết Hàn Duệ, Phương Thần chưa bao giờ thấy anh như vậy, v
ì thế trong lòng không khỏi cảm thấy đôi chút xốn xang. Nhưng, Hàn Duệ đã trả lời: “Không có gì
Cuối cùng Phương Thần dừng lại trước tượng Chúa Jesus chịu tội.
Phương Thần hơi ngẩng đầu lên, nhìn cây thập giá to lớn, không biết cô đang nghĩ gì, nhưng dáng vẻ và sự im lặng của cô toát lên một sự thành kính vô cùng.
Tiếng bước chân phía sau cũng dừng lại, Hàn Duệ đứng bên cạnh, đưa mắt lướt thật nhanh khuôn mặt nhìn nghiêng của cô, rồi cất tiếng hỏi: “Em theo đạo Cơ Đốc à?”.
“Không.” Cô vẫn giữ nguyên tư thế lúc đầu, ngay cả ánh mắt cũng không dời đi dù chỉ là một chút, cô hỏi lại: “Thế còn anh?”.
“Tuy lớn lên ở nước ngoài nhưng tôi là kẻ vô thần.”
Đây là lần đẩu tiên Hàn Duệ chủ động nói về chuyện của mình. Phương Thần nghe xong trầm ngâm trong mấy giây, sau đó quay đầu lại, hỏi: “Ở nước nào? Có phải nước Ý không?”. Cô mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên, như thể đang đoán một câu đố thú vị: “Các băng nhóm xã hội đen bên đó tương đối nhiều”.
“Không phải, nước Mỹ.”
Nghe xong câu trả lời ấy, Phương Thần đột nhiên im lặng rồi gật đầu. Hàn Duệ hơi nheo măt lại, dường như ngắm cô một lượt, rồi hỏi thẳng: “Sao thế?”.
Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, cô vô tình bộc lộ vẻ suy tư, ai ngờ Hàn Duệ lại nhạy cảm đến như vậy, chỉ một thoáng là đoán ngay ra.
Phương Thần lắc đầu chối: “Không có gì. Chỉ là tôi đang nghĩ, tiếng Anh của anh chắc chắn là phải rất lưu loát”.
Đây là một cái cớ rất buồn cười và ngốc nghếch, nhưng không hiểu vì sao Hàn Duệ lại không nói ra điều đó mà chỉ nhìn cô một lần nữa rồi đề nghị: “Đã quay về chưa?”.
“Vâng.”
Phương Thần đi theo Hàn Duệ, cách một quãng khoảng vài ba bước chân. Cô thấy mình không sao hiểu được suy nghĩ của người đàn ông này, có lúc rõ ràng là người rất mạnh mẽ, không cho phép bất cứ ai giở trò dối trá và lừa gạt trước mặt mình, nhưng lại có lúc giống như một quý tộc, anh có thể đọc được suy nghĩ của người khác nhưng không nói ra lời.
Ở cùng với một người như vậy, mỗi giờ mỗi phút đều như sẵn sàng đón nhận những điều bất ngờ.
Tất nhiên, còn có cả nguy hiểm nữa.
Phương Thần không muốn nghĩ tới chuyện cuối cùng sẽ xảy ra điều gì, cô c