Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2416 lượt.

là lúc khác, thì chắc hẳn cô đã phụ họa với sự hài hước hiếm có của Hàn Duệ bằng một vẻ thoải mái vui vẻ. Nhưng lúc này, cô hơi sững người một lát, sau đó rời mắt khỏi khuôn mặt Hàn Duệ, rồi làm như vô tình dừng lại trên cổ anh ta.
Các đường nét trên chiếc cổ cương nghị rất đẹp, từ đó luôn toát ra vẻ đàn ông nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng khi mà chủ nhân của nó trong lòng đang vui thì nó bỗng trở nên mềm mại tới mức khó tin ngay trong chốc lát, và trở thành một bộ phận cực kỳ hấp dẫn.
Phương Thần không nhìn vào ánh mắt của Hàn Duệ, không biết anh ta đang nghĩ gì. Cô chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập, trong căn phòng chợt yên tĩnh đến bất ngờ, tiếng đập của trái tim thình thịch như tiếng trống trận, nặng nề dồn dập cả một vùng ngực bên trái.
“Là cô gái để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho anh.” Cô mỉm cười: “Là một cô gái nước ngoài hay Trung Quốc?”.
Thế nhưng, sau khi câu hỏi của cô vừa kết thúc, hai người lại tiếp tục ở trong trạng thái im lặng rất lâu.
Dường như đến cả bầu không khí cũng ngưng đọng lại và trở nên ngột ngạt khác thường.
Phương Thần không biết rốt cuộc thì mình đang chờ đợi điều gì, chỉ thấy rằng cảm giác đó không dễ chịu chút nào, thậm chí có phần khó chịu đựng. Đồng thời cô phát hiện ra rằng, có những lúc giả vờ như chẳng có chuyện gì là một việc vô cùng khó khăn.
Có thế lý do của nó là vì mối quan hệ với đối tượng.
Phải, chính là vì người mà cô đang đối diện là người đàn ông này, người đàn ông có đôi mắt lạnh như sao băng, tựa như con dao sắc nhọn có thể xuyên thấu tâm can người khác.
Bên cạnh không có gương nên cô không thể nhìn thấy vẻ mặt mình trong giờ phút này, chỉ biết rằng đến khi Hàn Duệ lên tiếng, thì lòng bàn tay đặt trên chiếc gối ôm của cô đã ẩm ướt.
Bầu trời bên ngoài đã tối lại, những đám mây đen nặng nề che khuất cả ánh trăng. Cả một khoảng rộng bên ngoài cửa sổ hình bán nguyệt rực rỡ ánh đèn, đài phun nước ở giữa vườn hoa phun ra những dòng nước màu trắng chảy từ trên cao xuống thành từng đợt, xen lẫn tiếng nước xối rào rào xa xa.
Dường như rất lâu, rất lâu sau đó, giọng nói trầm trầm tựa băng giá mới phá vỡ sự im lặng trong căn nhà: “Cho đến bây giờ, vẫn chưa có ai khiến cho tôi có ấn tượng sâu sắc”.
Có thể vì giọng nói của Hàn Duệ vô cùng bình thản, khiến người nghe dường như không cảm nhận thấy chút tình cảm nào trong đó, nó giống như một gáo nước lạnh giội xuống, nên khiến cho Phương Thần từ trạng thái sững sờ nhanh chóng định thần lại. Cô mỉm cười, rồi đáp với một câu tựa hồ không chút nuối tiếc: “Thế à”, rồi kết thúc câu chuyện ở đó.
Trên đường đưa cô trở về nhà, hai người gần như không nói với nhau câu nào. Phương Thần luôn gối đầu lên cánh tay, ngây người nhìn những hình ảnh nhanh chóng lướt qua ngoài cửa xe.
Sau cùng, khi sắp đến nơi, đột nhiên Hàn Duệ lên tiếng: “Có muốn đi nghỉ ở đâu không?”.
Rất ít khi anh ta trưng cầu ý kiến của cô như vậy, Phương Thần hơi sững người, rồi hỏi lại: “Đi đâu?”.
“Lên núi, em nói rằng luôn muốn được đi săn cơ mà?”
Lúc ấy Phương Thần mới hơi ngạc nhiên quay người lại nhìn Hàn Duệ: “Thuận miệng nói vậy thôi, thế mà anh vẫn còn nhớ à?”.
Nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh lùng như băng giá, Phương Thần thấy trong lòng dậy lên muôn vàn ý nghĩ khác nhau, ngẫm nghĩ một lát, cô mới đáp: “Được”.






Ngày lên núi được định vào cuối tuần sau, những việc cần chuẩn bị không phải lo lắng gì, vì đã có người khác lo lắng chu tất. Còn Hàn Duệ hình như phải bận rộn với những chuyện khác, mấy ngày sau đó biến mất tăm như bốc hơi khỏi trần gian. Hiện tượng này đối với những đôi nam nữ đang yêu nhau bình thường có lẽ khó mà có thể bỏ qua, nhưng Phương Thần thì lại cảm thấy nhẹ nhõm một cách không thể lý giải được.
Chu Gia Vinh thấy mấy ngày liền cô đều về nhà từ rất sớm, không khỏi nhíu mày hỏi: “Em đúng là một cô gái kỳ quặc, tự nhiên không hẹn hò gì nữa, em không cảm thấy điều gì khác với thói quen à?”.
Mặc dù miệng thì phản bác lại một cách yếu ớt, nhưng thực ra trong lòng Phương Thần cũng cảm thấy chuyện này đúng là kỳ quặc.
Cô không hề sợ Hàn Duệ, cho dù ở bên người đàn ông ấy có vô vàn nguy hiểm và cám dỗ, nhưng cô cũng đã dự liệu từ trước. Huống chi, xét ở một mức độ nào đó, mối quan hệ giữa hai người đã phát triển đến mức như ngày hôm nay cũng không hoàn toàn do nguyên nhân Hàn Duệ đơn phương cưỡng ép.
Đó cùng là sự cho phép ngầm từ cô, với vẻ ngoài tưởng như chống lại và đôi khi là đấu tranh giành giật.
Từ chỗ của Phương Thần nhìn sang phía đối diện cách đó khoảng mấy chục mét, có một thanh niên dáng người cao dong dỏng và khá điển trai đang ôm chặt một cô gái ở bên cạnh hàng lan can có trạm trổ hoa văn. Ánh đèn chiếu xuống bên cạnh họ, dù ở xa thì cô vẫn cảm thấy tình cảm giữa hai người đó thắm thiết khác thường.
Rất rõ là họ đang hôn nhau.
Phương Thần không khỏi cảm thấy khó xử. Điện thoại đã được kết nối, từ đó vọng ra tiếng của Tô Đông, Phương Thần bất giác định rời mắt đi, thì đúng lúc đó chàng trai phía