pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.

ợc. Cảm ơn anh đã quan tâm đến tôi ngay sáng sớm thế này.”
“Đây là điều nên làm mà.”
“Phải xuất phát bây giờ à? Vậy hãy cho tôi một chút thời gian chuẩn bị”, Phương Thần vừa nói vừa ngồi dậy.
Dường như kể từ sau buổi tối hôm ấy, anh đã lấy lại vẻ lãnh đạm, mặc dù người trước kẻ sau luôn giữ vẻ trầm mặc, ít lời.
Anh vốn là một người đàn ông lạnh lùng và kiêu ngạo, có một cuộc sống mà người bình thường khó lòng nếm trải, lại thêm quyền lực, địa vị mà người thường không thể có được.
Nhưng hôm ấy là một ngoại lệ và là một ngoại lệ hết sức đặc biệt. Anh đã để lộ vẻ mệt mỏi và ủ rũ trước mặt cô, thậm chí còn có vẻ thảm hại nữa, điều ấy khó lòng mà tưởng tượng nổi, đồng thời cũng diễn ra trong một khoảng thời gian hết sức ngắn ngủi, khiến cô có cảm giác như đó không phải là thật, mà chỉ là sự nối tiếp giữa giấc mơ này với giấc mơ khác.
Đoàn xe nối đuôi nhau theo con đường ngoằn ngoèo xuống núi.
Mặc dù lái xe đã cố gắng đi với tốc độ chậm, nhưng cơn đau ở sau lưng vẫn nhói lên dữ dội, khiến cho Phương Thần chốc chốc lại phải nhíu chặt mày lại chịu đau.
Sau đó cô nghe thấy tiếng Hàn Duệ nói: “Dựa vào đây”.
Cô nhìn anh im lặng một lúc, cô tưởng rằng mình đã che giấu rất tốt, nhưng lúc này mới phát hiện ra, anh luôn chú ý đến nhất cử nhất động của cô.
“Bây giờ mà vẫn còn cố giả bộ kiên cường sao?”, ánh mắt sâu thẳm lướt qua đôi môi mím chặt lại của cô, Hàn Duệ hỏi lại, giọng nói không còn chứa đựng vẻ châm biếm như thường thấy.
Phương Thần nhắm mắt lại, không nói gì, nhưng cuối cùng vẫn dựa vào người anh. Vì sợ động đến vết thương nên cô cố gắng cử động thật chậm, không nghĩ rằng chính vì như vậy mà trong mắt của đối phương lại trở thành một động tác rất đỗi dịu dàng, ngoan ngoãn.
Hàn Duệ đưa tay vòng qua vết thương, đỡ vai cô, đôi môi bất giác khẽ nhếch lên.
Phương Thần không dám nói với mọi người trong nhà về chuyện bị thương, báo với cơ quan là bị ốm, và dùng hết những ngày nghỉ lễ, phép năm, phép ốm một lần.
Nhưng còn việc gặp Tô Đông thì không thể nào tránh được.
May mà buổi tối Tô Đông gọi điện thoại đến hẹn đi ăn cơm, vết thương của cô cũng đã hồi phục được sáu, bảy phần rồi. Trước khi ra khỏi cửa, Phương Thần soi gương, tự thấy thần sắc cũng tương đối ổn.
Nhưng vừa gặp, Tô Đông đã nhìn cô từ đầu đến chân, sau đó hỏi: “Ốm à? Trông sắc mặt cậu không được tốt”.
Phương Thần đáp: “Không, chỉ vì mình phải làm thêm giờ trong hai ngày liền”.
Chuyện cô làm thêm giờ là thường xuyên, vì thế Tô Đông cũng không nghi ngờ gì.
Hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện, chủ đề toàn là những chuyện linh tinh chẳng liên quan gì đến cuộc sống của hai người, Phương Thần cũng quên mất không biết từ lúc nào những lần nói về chuyện công việc của hai người mỗi ngày một ít đi. Bây giờ tưởng chừng như hai người đã ở hai thế giới khác nhau, nhưng lại quan hệ gắn bó tới mức không thể tách rời.
Sau cùng, dường như Tô Đông chợt nhớ ra, nói: “Cậu đi với Hàn Duệ lâu như vậy, có bao giờ nghe anh ta nhắc đến một người tên là Thương lão đại không?”.
“Có nghe nói tới mấy lần.” Phương Thần không phải tốn nhiều sức để nhớ lại, hình ảnh một ông già có thân hình thấp béo, đôi mắt sắc và hung dữ, hiện lên trong đầu cô.
Tô Đông nói: “Mấy hôm trước, mấy khu buôn bán lớn của ông ta bị người nào đó phá trong cùng một đêm, có vẻ qua vụ này ông ta bị tổn hại không ít rồi Tô Đông quan sát Phương Thần, “Cậu có biết chuyện này không?”.
Phương Thần lắc đầu: “Mình không biết”, rồi hỏi lại: “Cậu nghĩ do Hàn Duệ làm à?”.
“Thực ra, chuyện này chẳng có liên quan gì đến mình.” Tô Đông dùng chiếc thìa bạc xinh xắn khuấy tan tách trà được mang lên sau bữa ăn, chau mày nói tiếp: “Nhưng chuyện này chắc chắn có tới tám, chín phần là có liên quan tới Hàn Duệ. Mặc dù lần này Thương lão đại tổn thất nặng nề, nhưng dù sao lão ta cũng là người có máu mặt trên giang hồ, người ta có câu con sâu trăm đốt dù chết vẫn chưa hết, huống chi ông ta cũng vẫn chưa phải hoàn toàn thất thế. Bây giờ, mọi mũi nhọn đều chĩa về Hàn Duệ, e rằng ông ta sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu”.
“Vì thế ý của cậu là?”, Phương Thần cảm thấy cơn đau từ phía sau lưng lại dội lên một lần nữa.
“Ý của mình là…” Tô Đông khẽ hít một hơi, mắt chăm chú nhìn khuôn mặt của Phương Thần, như không muốn bỏ qua bất cứ một sự thay đổi nào trên đó, “Nếu cậu chưa yêu anh ta, thì tại sao lại không rút ra trước? Chuyện mà anh Long gặp phải năm ấy đã để lại dấu ấn trong mình quá sâu, thế giới mà họ sống thật đáng sợ. Đúng như thế đấy, Phương Thần ạ”, Tô Đông gọi tên cô một cách trịnh trọng, “Hãy sớm rời xa Hàn Duệ đi”.
Về chuyện này, Tô Đông đã khuyên cô mấy lần, nhưng chưa có lần nào lại thật lòng và nghiêm túc như lần này. Phương Thần cụp mắt xuống như suy nghĩ, lát sau ngẩng đầu lên hỏi: “Chuyện của Thương lão đại xảy ra khi nào?”.
Tô Đông ngẩn người ra trước câu hỏi của Phương Thần: “Tuần trước, hoặc là mười mấy ngày trước. Thời gian cụ thể không ai nói cho mình biết”.
Sau bữa cơm ấy, Phương Thần ngồi lên xe và nói chuyện với lái xe là A Thiên: “C