XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.

nhưng không ngờ, nửa còn lại cũng có lúc phát huy tác dụng không nhỏ.
Hắn có thể đảm bảo rằng, nội dung phía sau của chiếc đĩa này nhất định sẽ không làm cho cô gái ngồi trước mặt thất vọng.
Và tất nhiên, theo phản ứng dây chuyền thì hắn cũng sẽ không phải thất vọng vì chuyến sang Trung Quốc của mình lần này.
Phương Thần bán tín bán nghi vừa tiếp tục nghe, vừa cố đoán xem rốt cuộc là Jonathan đang định giở trò gì. Nhưng, kết quả đã khiến cho cô hoàn toàn bất ngờ.
Vì sau cùng, những người bị nghe trộm cũng đã nói đến chuyện của Lục Tịch.
Khi cái tên quen thuộc ấy cứ được nhắc đi nhắc lại trong cuộc nói chuyện, Phương Thần không khỏi khẽ chau mày lại, đúng lúc ấy thì nghe thấy người đàn ông trong điện thoại hỏi: "Giải quyết thế nào bây giờ?", tim của Phương Thần thót lại, bất giác nín thở, chờ đợi câu trả lời tiếp sau đó.
Thực ra, cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu đầu đuôi câu chuyện, vì chủ đề câu chuyện của họ chuyển quá nhanh, khiến cô trong chốc lát không thể nào hiểu Lục Tịch với nội dung trước có mối quan hệ gì. Cô chỉ lờ mờ đoán rằng, hình như Lục Tịch đã làm một việc gì đó phạm vào điều cấm kỵ, vì thế đã khiến cho Hàn Duệ và công việc của anh ta gặp phải những khó khăn
Nhưng, cũng chính vì như vậy mà có thể khẳng định, Lục Tịch đúng là đã có thời gian ở bên Hàn Duệ. Có thể khoảng thời gian đó là mấy tuần, mấy tháng, hoặc lâu hơn thế.
Đúng lúc ấy thì lần đầu tiên câu chuyện của những người trong cuộc rơi vào sự im lặng không quá dài cũng không quá ngắn.
Phương Thần không hiểu như vậy có nghĩa là gì, cô dốc toàn bộ tâm trí vào để lắng nghe diễn biến tiếp theo, vì thế hoàn toàn không nhận thây là bàn tay mình nắm chặt lại từ lúc nào.
Cô đang chờ đợi.
Lúc ấy, dường như cô chính là người chờ đợi ở đầu dây bên kia, đang yên lặng chờ câu trả lời.
Cuối cùng, giọng nói lạnh lùng ấy lại vang lên một lần nữa, nhưng là một câu hỏi lại: "Trước đây khi gặp các tinh huống tương tự thì xử lý như thế nào?".
Hình như đổi phương hơi do dự một lúc, sau đó nói với giọng có vẻ van nài: "Nhưng, em nghĩ rằng cô ấy cũng là người Trung Quốc như anh, vì thế...".
"Không có ngoại lệ nào cả." Giọng của người kia bị cắt ngang rất nhanh, giọng nói lạnh lùng chẳng khác gì một khối băng giữa mùa đông, không hề tìm thấy trong đó một chút ấm áp nào, từng từ; từng chữ rành rọt tựa như những nhát búa nện vào trái tìm Phương Thần, "Trong hai mươi tư giờ, hãy làm cho cô ta biến mất thực sự".






“Tạch” một cái, chiếc nút bật tự động nẩy lên, cả đoạn băng ghi âm đến đó thì kết thúc.
Nhưng Phương Thần dường như bị đóng định ngay tại chỗ, cô ngồi yên không nhúc nh
… Biến mất thực sự?
Cô không hiểu, như thế có nghĩa là gì?
Cũng giống như việc cô không hiểu vì sao, trái tim mình như trống nện, từng tiếng từng tiếng vang lên rất nặng nề, nó đập rất mạnh, dòng máu trong cơ thể như ngưng đọng, ngay cả tư duy cũng vậy, vì thế cô mới không thể nào suy nghĩ như bình thường được.
Làm cho cô ta biến mất…
Giọng nói lạnh lùng ấy chứng tỏ người nói ra câu đó là một kẻ máu lạnh, dường như anh ta đã không hề ý thức được rằng, chỉ với mấy câu nhẹ nhàng như không ấy lại có thể dễ dàng làm thay đổi số phận của một con người.
Sự thật quá tàn khốc, thậm chí Phương Thần không muốn tin rằng, “cô ta” được nhắc đến trong điện thoại là Lục Tịch.
Nhưng, khi nghe băng ghi âm, trong lòng cô cũng đã lạnh dần từng khúc.
Đó chính là Hàn Duệ.
Cô có thể nghi ngờ bất cứ điều gì, nhưng không thể không thừa nhận rằng, với Hàn Duệ không có việc gì trên đời này là không thể làm được.
Thật lạ lùng, có những lúc ngay chính Phương Thần cũng khó có thể tin được, rõ rằng khoảng thời gian ở cùng nhau không lâu, nhưng dường như cô đã nhìn thấy rất rõ bản chất con người của người đàn ông ấy.
Vì thế cho nên cô mới cảm thấy lo sợ.
Trong giây phút này, cô không muốn nói thêm với Jonathan bất cứ một câu nào.
Vì thêm một từ nào cũng là sự khẳng định cho đáp án đã rất rõ trong lòng cô mà thôi.
“Rốt cuộc là cô không tin hay là không muốn chấp nhận sự thật đó?” Dường như Jonathan không có ý định bỏ qua cho cô nhẹ nhàng như vậy, mắt hẳn ta ánh lên sự thâm hiểm, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện trên môi: “Tôi biết cô đã từng ở bên Alex. Có phải cô không thể nào chấp nhận được việc hắn ta chính là hung thủ giết chết chị gái mình không?”.
Dường như có một cái gì đó chẹn lấy ngực, khiến cô thấy ngạt thở, Phương Thần phải bám vào cửa mới định thần được một chút và quay đầu lại.
Sắc mặt cô vẫn trắng bệch, dưới ánh đèn chùm hình hoa sen, bóng tối dưới đôi lông mày như càng sâu hơn. Và ánh mắt của cô thì dường như bị chìm trong bóng tối ấy, khiến cho Jonathan khó có thể đoán biết được tâm trạng đích thực của cô lúc này.
“Vì sao?”, Phương Thần định thần lại sao cú sốc và kinh ngạc này, cô hít một hơi thở thật sâu, giọng hơi run rẩy: “Vì sao anh ta lại làm như vậy? Chị Lục Tịch đã làm gì?”.
Jonathan đáp, cô kéo dài giọng khi trả lời: “Tôi không biết”.