Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

i người quấn lấy nhau cùng tạo nên bản giao hưởng.
“Nhẹ một chút! ~ Nhẹ một chút! ~ Cha mẹ sẽ nghe thấy mất!”. Điền Mật Nhi thở dốc, nói không lưu loát.
“Câm miệng!”. Nhà độc tài ra chỉ thị: “Chuyên tâm hưởng thụ!”.
Mồ hôi, có anh hưởng thụ thì có, nãy giờ giày vò người ta, cũng may thể chất cô rất tốt nếu không làm sao có thể theo kịp anh được.
Cô dùng sức đẩy ngực anh, trên tay dính mồ hôi trên người anh. Người đang làm việc rất chuyên tâm không hài lòng nắm chặt lấy hai bàn tay bỏ bé, miệng chặn lấy đôi môi mọng của Điền Mật Nhi.
Lúc nãy trầm mê trong kích tình nên không để ý đến âm thanh vang lên nhưng bây giờ sợ là tiếng động vang to. Điền Mật Nhi không thể trông mong người đàn ông này đột nhiên xấu hổ mà dừng lại, chỉ mong sẽ cách âm tốt thôi.






Có câu ngạn ngữ nói rất hay, buổi tối ngắn ngủn (1), Triệu Phương Nghị còn cảm thấy chưa đủ nhưng ngoài cửa sổ trời đã dần sáng rồi. Vừa nhìn phía dưới thì cô vợ nhỏ bộ dạng mờ mịt, cả người đầy những vết hôn xanh hồng, cái miệng nhỏ sưng phù hơi nhếch lên như đang cầu xin anh cắn lấy nó.
() Trích trong bài Trường Hận ca: “Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, Tòng thử quân vương bất tảo triều”. Bản dịch của Tản Đà: “Đêm xuân ngắn ngủn có ngần, Ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra”.
Trong lòng Triệu Phương Nghị tràn đầy thương yêu nhưng lại luôn luôn cảm thấy không đủ. Chỉ lấy cớ là sắp tới mình sẽ đi rất lâu, phải quý thời gian ôn tôn này rồi. Ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hôn một đường từ đầu đến chân, đặc biệt là nơi mềm mại làm hắn lưu luyến liên tục. Thể lực của Triệu thiếu tá là hạng nhất lại là lần đầu được khoe sức lực, lại yêu thương Điền Mật một lần nữa.
Cho dù Điền Mật là người của hai kiếp nhưng với thế tiến công đó chỉ có thể nộp khí giới đầu hàng, không hiểu tại sao kiếp này Triệu thiếu tá lại dũng mãnh như vậy?
Điền Mật Nhi không hiểu, đó là bởi vì kiếp trước nàng không hề tình nguyện cưới, Triệu Phương Nghị trời sinh có thể làm cho phụ nữ “tính phúc”, nhưng kiếp trước cô là tiểu cô nương lần đầu nếm vị đời, cô vừa giãy giụa kêu khóc lại ngăn cản nên Triệu Phương Nghị mất hứng thú, cũng đâu phải là trời sinh anh có khuynh hướng chịu ngược đâu. Kiếp này cô khéo léo còn phong tình van chủng, cao triều liên tục làm lòng người đàn ông của anh thỏa mãn, Triệu thiếu tá mới nếm thử phụ nữ lại gặp được cực phẩm (đồ tốt) thì làm sao có thể hiểu cái gì là kìm chế. Hơn nữa Triệu Phương Nghị còn là quân nhân, người khác chưa thể tái chiến ngay được nhưng Triệu thiếu tá không hề gì, một lần lại một lần làm Điền Mật Nhi lên xuống.
Triệu Phương Nghị ngẩng đầu, dùng ánh mắt hỏi xem mẹ có chuyện gì.
Phương Di lúng túng nói: “Khụ! Vẫn đang là tân hôn, Điền Mật tuổi vẫn còn nhỏ, con nên tiết chế một chút!”.
Triệu Quốc Đông cũng lúng túng đỏ mặt: “Chuyện trong nhà vợ chồng son chúng nó mà bà cũng quan tâm, ăn cơm đi!”.
Phương Di không tự nhiên nói: “Tại tôi sợ bọn nhỏ làm trễ việc chính, ngày mai còn phải về nhà của Điền Mật. Hôm nay phải đến nhà họ hàng chào hỏi!”. Chuyện này không thể trách Điền Mật được, hôm qua lúc bà đừng ngoài cửa rõ ràng nghe thấy tiếng Điền Mật đang cầu xin, nhưng mà con trai mình tích cực như thế bà đâu thể ngăn cản trực tiếp.
Triệu Phương Nghị là người trong cuộc lại coi như không có gì, ăn uống xong, lau miệng nói: “Vậy thì chờ đến Điền gia về đã!”.
“Cái đứa nhỏ này, cố chấp, không nghe”. Bữa sáng tan rã với sự không vui vẻ.
Mặc dù trong người không thoải mái nhưng Điền Mật Nhi cũng không lười biếng nằm suốt trên giường mà đi tắm rửa mặc áo sơ mi nửa tay áo màu đỏ, quần dài, đi tất chân màu cam và giày da. Lúc đó cô định mua giày cao gót 10cm để cao bằng Triệu Phương Nghị nhưng bây giờ chưa có kiểu như vậy, 5cm đã là cao rồi. Sau khi ăn mặc cẩn thận cũng che vết hôn đầy người, nhưng hai dấu hôn trên cổ không giấu được, trời nóng như vậy mang khăn lụa thì không hợp lý. Cô đành dùng phấn che đi rồi buộc đầu công chúa, nếu không nhìn kỹ thì không nhìn ra được gì.
Phương Di hờn dỗi, cảm thấy thể diện của bà đều bị con trai vứt sạch, phải đi gặp trưởng bối trong nhà hay là còn đợi người ta đến cửa! Cũng tại nó mà con dâu còn chưa rời giường được, không đi gặp họ hàng, sau này giải thích với họ làm sao?
Không ngờ đến buổi trưa Điền Mật Nhi đã thức dậy còn trang điểm một chút vừa đẹp lại quyến rũ. Nhưng mà nhìn kỹ thì cũng vẫn thấy vẻ mệt mỏi.
“Cha, mẹ, con xin lỗi vì đã dậy muộn! Bây giờ mới lên đường chắc vẫn kịp chứ ạ?”.
“Không muộn, sao con không ngủ thêm chút nữa? Buổi chiều đi vẫn kịp mà”. Khổ con bé, trời sáng mới được ngủ, thân thể nhỏ bé bị con trai giày vò còn nhớ hôm nay phải đi thăm họ hàng, đúng là một đứa bé hiểu chuyện!
Phương Di bảo dì giúp việc đưa bát tổ yến nói: “Con uống cái này trước đi, dì làm cơm là được rồi! Tổ yến này chị cả đưa tới, rất bổ cho phụ nữ!”.
Điền Mật Nhi nghe hiểu ám hiệu trong lời nói của bà thì ngượng ngùng! Nhưng mà cô rất đói, vẫn cầm lấy ăn kệ ánh mắt đùa giỡn của bà. Sau k


Ring ring