Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Anh Lính Là Người Chồng Tốt

Tác giả: Túy Tiểu Tiên

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341670

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.

" Triệu Phương Nghị nói.
"Cha đi học rồi, mẹ mang theo tiểu Ngụy Tỳ đến nhà bạn ăn cơm, lại nói qua lại ép buộc cũng phiền toái!" Điền Mật Nhi miệng còn đang mải ăn canh rau chân vịt, nghỉ xả hơi mới trả lời chồng mình.
Điền Mật Nhi cầm đũa lên, nhìn món ăn của hôm nay, nạm bò hầm cách thủy với quả hồng, tôm tươi bóc nõn xào bầu non. Gắp một miếng, ừhm, chín mười phần rồi. Cũng không bị cháy. Đồ ăn hết sức hoàn chỉnh. Dinh dưỡng phối hợp cũng rất tốt. Màu sắc cũng rất ưa nhìn. Khẩu vị thanh đạm, miễn cưỡng có thể gọi được là tốt, không biết nghe ai nói phụ nữ có thai phải ăn nhạt hơn bình thường nên Triệu Phương Nghị kiên quyết nấu như vậy. Kỹ thuật cắt rau thật hoàn mỹ, gần như là đều tăm tắp.
Đối với kỹ thuật cắt rau này cảu Triệu Phương Nghị, Điền Mật Nhi cực kỳ hâm mộ, nhìn rất say mê. Tư thế đẹp trai, động tác lưu loát, vẻ mặt lại còn lanh lùng. Cho dù là cắt nhỏ hay là cắt miếng, hình tròn hay còn hình khối, nếu nhìn bằng mắt thường, trên căn bản không có gì khác biệt. Một hàng đều tăm tắp nằm trên tấm thớt, tựa như đang nghiêm chỉnh huấn luyện binh lính vậy. Trái cây gọt còn xinh đẹp hơn, vỏ trái cây mỏng cứ như trong suốt vậy, một chút cũng không lãng phí, cuối cùng còn có thể tạo hình nữa. Hai ngày trước, cô không muốn ăn, Triệu Phương Nghị cắt gọt nào là hình con thỏ, rồi lại hình bông hoa nên dụ được cô ăn thêm được không ít thứ. Dĩ nhiên là anh không dùng dao thái, vẻ đẹp trai lạnh lùng khi dùng dao thái, không nghĩ tới khi Trung tá đại nhân dùng dao găm cũng đẹp như vậy!
Lưỡi dao sắc bén, lóe lên ánh lạnh, Triệu Phương Nghị cấm chỉ cô tiếp xúc, sợ cô làm mình bị thương.
Có một ngày, cô chợt nghĩ đến cái gì đó liền hỏi anh: "Cái dao này đã dính qua máu người chưa?"
Triệu Phương Nghị đang đánh bóng dao găm, ngón cái cùng ngón trỏ khẽ nhúc nhích, dao găm ở trong tay chính xác cắm vào trong bao da.
"Không có! Con dao kia tham gia chiến đấu đang được bày trong tủ, ở đại đội cũ đưa cho chiến hữu làm kỷ niệm rồi ! Còn con dao này là cái mới được cấp, trừ máu gà ra thì còn chưa có gặp qua máu đỏ đấy." Ý là hai con dao trước nhất định là có dính qua, còn cái này thì vẫn chưa. Chỉ là giọng nói rất tối tăm, có cảm giác như người có tài nhưng không gặp thời vậy, xã hội hòa bình rồi, chỗ nào có nhiều trận chiến như vậy để cho anh đánh đây.
Vốn Điền Mật Nhi vừa thả lỏng một chút, nhưng nghe được câu sau của anh thì nhất thời cảm thấy lành lạnh đến buồn nôn. Ban đầu cứ nghĩ con dao này là vật trừ tà chỉ để trưng bày thôi, thì ra là cũng đã từng có tác dụng dao trắng đâm vào dao đỏ rút ra. Chiến tranh mà, lúc ấy Triệu Phương Nghị làm lính tiên phong, có thể từ trên chiến trường trở về, thì dao trên người sao có thể không nhuốm máu được. Cái làm cho cô không chịu nổi chính là ở đại đội trước đây anh đã dùng con dao kia để gọt trái cây cho cô ăn! Triệu Phương Nghị trước đây ở trong đại đội đặc chủng, đặc biệt thi hành những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm, nếu nói không nguy hiểm đến tính mạng thì ai mà tin nổi.
Hiện tại cô chỉ cần Triệu Phương Nghị không đem kỹ thuật dùng dao, dùng sức biến thành thói xấu, phải biết dùng súng giết người trong nháy mắt mới chính là đạo lý! ! Chuyện dẫn binh gì gì đó sớm đã là phù vân rồi!






Sáng sớm, trên giường lớn rộng hơn hai mét, người nằm như con tôm trong chăn đang lơ mơ, dần dần có khuynh hướng thức tỉnh. Trước lúc ngủ nằm nghiêng sang bên trái nghe nói là rất tốt đối với sự phát triển của thai nhi, một đêm này không biết ở trên giường lớn lăn qua lăn lại không biết bao nhiêu lần rồi.
Mép chăn phủ lên trên mặt, cái miệng nhỏ trên gương mặt hồng hào của Điền Mật Nhi đang ra sức thở, giống như đang muốn cung cấp cho mình chút không khí để lưu thông, cái mũi thẳng xinh đẹp khẽ nhăn lại. Tiếp đó lông mi dày run lên mấy cái, đôi mắt đẹp hai mí liền hiện ra, vốn là muốn mở to đôi mắt trong veo như nước ra nhưng bởi vì ánh mặt trời chói lọi chiếu vào liền khép chặt lại.
Tay tạo thành quả đấm, chân nhỏ trắng nõn cũng cong lại, giơ tay lên đấm đấm vào cái lưng mỏi nhừ. Chỉ là không dám dùng sức, sợ làm đau đến cục cưng ở trong bụng. Lại ở trên giường đấm mấy cái, đạp chân mấy cái, sau khi mang thai cả cơ thể đều nặng nề, chỉ có ngủ được đầy đủ mới cảm giác được tinh lực dồi dào. A! Một giấc này ngủ vừa sâu lại vừa không mộng mị gì nên thấy thật là thoải mái.
Có thể là nghe được tiếng động, Triệu Phương Nghị liền mở cửa thò nửa người vào, trên cổ vẫn là chiếc tạp dề kia, vốn là tạp dề toàn thân nhưng mặc trên người anh lại cứ như đang đeo yếm vậy.
"Mau dậy đi, một lát nữa sữa lạnh thì em lại chê tanh."
Áo vũ trang đang mặc rốt cuộc cũng bị cô cởi ra, sau đó Điền Mật Nhi liền kéo quần lính xuống, lộ ra quần lót màu trắng, bởi vì hưng phấn mà vũ khí hạng nặng đang bành trướng căn phồng lên, gào thét muốn ra ngoài. Điền Mật Nhi nuốt một ngụm nướcbọt, phía dưới cũng đã nước chảy thành sông, liền kéo nốt cái vật dư thừa kia xuống để cho vật nóng hổi hùng tráng nhảy ra trước mắt.


Lamborghini Huracán LP 610-4 t