XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341211

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1211 lượt.

uái này trông như thế nào. Cơ bản đều được cấu tạo từ gỗ thô, ở phía trên có nhô ra một sân thượng nhỏ, không có trang trí gì đặc biệt, tất cả dường như đều vì mục đích đơn giản và chắc chắn, giống như quán bar thủy thủ tụ tập ở ngoại quốc. Lấy tên Phương Đông nhất, lại có nội thất Phương Tây nhất.
Ở một bên của quán bar đặt hai bàn bi-a. Một người phụ nữ có mái tóc ngắn màu cam một tay cầm cái khay, một tay đặt trong túi tiền của tạp dề, đang quan sát anh.
"Tiểu Minh! Ở đây!" Lục Phồn Tinh ngồi trên quầy bar giơ hai tay qua đầu....,cố gắng khua khoắng, giống hệt như người trên hoang đảo đang làm tín hiệu SOS.






Anh cười yếu ớt rồi đi qua.
"Anh thật là nhanh nha." Cô mỉm cười nhận "Tác phẩm nghệ thuật" anh đem tới.
"Ừ. Tôi cũng bay." Anh nhìn lướt qua người hầu rượu liên tục nhìn anh từ sau khi anh vào cửa, sau đó tầm mắt chuyển qua Lục Phồn Tinh, người đang sốt sắng khoe với mọi người thứ mới lạ của mình. Hôm nay cô cột tóc sau gáy thành một cái đuôi ngựa cao cao, mặc quần áo thật bình thường "Tóc đỏ của cô đâu? Quần áo Pippi tất dài của cô đâu?"
"Cái gì? À, tóc màu đỏ nhìn chán rồi, cho nên đi nhuộm lại, hơn nữa tôi cũng không phải đóng phim truyền hình, bốn mươi tập từ đầu đến cuối đều dùng một bộ quần áo, cũng phải giặt chứ,....."
Có người khách quen nói xen vào: "Phim truyền hình bây giờ rất chịu khó thay quần áo nha. Tôi nhớ có người thay hơn 30 cái cà vạt, 40 bộ âu phục, 50 cái áo sơmi và T-shirt........."
Lục Phồn Tinh tròn mắt nhìn Lôi Húc Mình ngồi ở đối diện. Sao cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì......Thiếu cái gì nhỉ..........Cô đang cầm trà quất chuẩn bị uống một ngụm, lúc đưa lên miệng được một nửa mới nhớ ra, đúng nha, quên mất không lấy đồ uống cho anh ta.
"Phải rồi, anh muốn uống gì? Tôi mời." Lục Phồn Tinh rất hào phóng vỗ vỗ ngực nói.
"Đây là cái gì?" Lôi Húc Minh nhìn thấy một cái tên vô cùng quái lạ, chỉ chỉ vào dòng chữ đầu tiên \'Đau lòng không nói nên lời\'.
"Nước sôi để nguội. Tôi nghĩ ra đó." Cái mũi cô sắp đụng tới trời, cái này tuyệt đối sẽ làm người ta đau lòng không nói lên lời.
Tùy tiện chọn chén trà, nhìn cô thùng thùng đông chạy xuống, vừa lúc gặp một thương nhân thành đạt, chạy đến hỗ trợ tiếp đón khách, xong xuôi hết, mới lại cầm trà thùng thùng đông chạy lên.
Anh chăm chú nhìn vẻ mặt tươi cười trẻ con dường như sẽ không bao giờ mất đi của cô: "Đậu phụ Phù Dung trấn thế nào?"
Vẻ mặt cô đầy hối hận : "Đậu phụ gạo đúng là đến chỗ nào cũng đều là đậu phụ gạo, đến Phù Dung trấn cũng chẳng thành ngon hơn."
"Sau đó lại đi đâu?" Anh tò mò hỏi lộ tuyến của cô, giống như con kiến trong suốt ba mùa nhìn con dế mèn đánh đàn ca hát mà hâm mộ.
"Thạch Bài!" [21'> Hai mắt cô sáng ngời, "Anh biết không, năm đó chống phát xít, ở Trung Quốc trên đại lục, Thạch Bài là trận chiến bậc nhất, đã cầm chân quân Nhật tại đó. Trận chiến ấy rất đẹp, trước trận chiến Trần Thành hỏi Hồ Liên có thể nắm chắc phần thắng không, anh biết Hồ Liên trả lời như thế nào không?"
"Thắng lợi không chắc chắn, quyết tâm hy sinh có thừa." Anh nối tiếp rất tự nhiên, kia cũng là đoạn lịch sử mà anh yêu thích.
"A!Anh biết!" Cô mặt mày hớn hở, có tri kỉ thật tốt, "Đàn ông a, đây mới là đàn ông, anh nói có phải không!"
"A." Anh cười khẽ rời tầm mắt xuống chén nước trong tay, nhìn những gợn sóng nhợt nhạt trong chén.
Thạch Bài........Qủa nhiên .... những nơi con kiến muốn đi mà không được con dế mèm loáng một cái đều đã đi qua a.
"Tinh Tinh!"
Cô nghe tiếng gọi xoay người, đã thấy Tiểu Cố ở quầy bar đang tiếp đón một cô gái trẻ tuổi.
Cô thè lưỡi: "Xong rồi, nhìn cặp mày duyên dáng, nét mặt thâm cừu đại khổ kia, xem ra phiền toái lại tìm tới cửa rồi. Tôi phải đi giải quyết phiền toái." Tiểu Cố người này cái gì cũng tốt, chỉ là thái độ làm người rất phong lưu, quá thích chơi đùa.
"Huyết tích tử [22'> sao? Phiền toái cô đều phải giải quyết?" Anh cười cô.
"Không phải a. Lão Đại, cũng giống như anh làm nam phụ, tôi đây cũng làm nữ phụ a, chỉ là anh chủ hợp, còn tôi khuyên phân." Cô đi đến đầu cầu thang còn quay lại trộm làm một chữ V mười phần trẻ con với anh.
Anh nhìn thấy cô đi xuống cầu thang, nhìn thấy cô đi vào quầy bar, nhìn thấy cô chạy vào trong lòng Tiểu Cố, rất quen thuộc vòng tay ôm cổ Tiểu Cố, nhìn thấy cô..... bày ra nụ cười thành thục khiêu khích mà anh cho tới giờ chưa từng thấy qua.
Tại một khắc đó, không biết vì sao, hình tượng Pippi tất dài của cô ở trong trí nhớ của anh mơ hồ đi một chút.






“Nếu anh rời bỏ em,em sẽ chết cho anh xem!"
Người hiện đại cố chấp thật sự làm cho người ta đau đầu, mềm mại cứng rắn van xin giày vò trách móc cái gì cũng làm đến vô song, hình như có bao nhiêu chiêu số làm người ta hết hy vọng ở ngôn tình tiểu thuyết đều lôi ra dùng hết, MM không muốn chia tay này đã dùng đến cả chiêu bài tự sát.
Nhưng mà hình như mọi người đã quên mất, sinh mạng của bản thân mình mà mình còn k