Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1243 lượt.

nh đẩy khỏi phòng bệnh vẫn còn sững sờ, cô ấy thật sự biết làm thế nào chứ? Thật sự có thể làm được chứ?
Ở trên xe, sau khi cô cười xong, lại giáo huấn anh một phen cái gì mà không có chuyện gì thì đừng trêu trọc người khác lung tung, có vợ rồi đừng có đối xử tốt với người phụ nữ khác, đừng có như con khổng tước rêu rao cái đuôi, đối xử với phụ nữ tôn trọng thỏa đáng là được rồi, không cần phải tán tụng bọn họ, các cô ấy rất có khả năng sẽ suy nghĩ linh tinh .
Anh suýt chút nữa tưởng em trai nhập hồn vào cô ấy để giáo huấn mình. Mặc dù bây giờ tâm tư vẫn rối loạn tối tăm như cũ, anh vẫn không nhịn được mà nở nụ cười, có lẽ, cô ấy với em trai thật sự chính là tuyệt phối.
Sau khi cười xong, ánh mắt lo lắng lại không nhịn được nhìn vào cửa phòng bệnh, cửa ải trước mắt này, đến tột cùng có thể thuận lợi vượt qua hay không?
Trong phòng bệnh.
Cô gái sắc mặt tái nhợt cảnh giác nhìn người phụ nữ đang cười vô cùng vui sướng quan sát mình, người phụ nữ này là ai? Thuyết khách sao?
"Nếu không thể ở bên Thầy Lôi, tôi sẽ chết." Cô ta mở miệng trước, tay phải sờ sờ kim truyền dịch trên tay trái, rất có tư thế ngươi khuyên ta một câu ta sẽ rút bỏ. Tư thế vô cùng tiêu chuẩn, xem ra đã có học hỏi tập luyện qua TV.
"Tôi biết a." Lục Phồn Tinh cười nghịch ngợm , thong thả đi đến bên giường bệnh của cô ta ngồi xuống.
"Cô, cô muốn làm gì?"
Người phụ nữ này định làm cái gì? Cư nhiên rút bỏ ống truyền dịch trên người cô, hơn nữa động tác mười phần dã man, lúc kim tiêm bị rút ra còn chảy rất nhiều máu.
"Giúp cô a?" Lục Phồn Tinh cho cô ta một nụ cười "Cô yên tâm, tôi sẽ giúp cô đến cùng" , động tác trên tay không dừng lại, sau khi rút bỏ kim truyền dịch, lại tháo bỏ băng gạc trên cổ tay cô ta.
"Tôi không cần cô giúp!" Cô gái thét chói tai, giật tay lại.
Lục Phồn Tinh không thèm để ý buông tay cô ta ra: "Vừa nãy ở trên đường tôi đã hỏi Thầy Lôi rồi, anh ấy nói cô muốn chết thì cứ việc a anh ấy không quan tâm, cô thích chết thì cứ chết đi."
"Không, không thể nào." Cô gái lắc lắc đầu, từ chối tin tưởng lời nói của cô. Không thể nào, sẽ không, anh ấy đối xử với mình tốt như vậy, sẽ không đối xử với mình tàn nhẫn như thế, anh ấy chỉ là tạm thời không hiểu người anh thật sự yêu là mình mà thôi. Sau sự việc lần này, anh ấy sẽ biết mình đối với anh ấy quan trọng như thế nào.
"Có gì mà không thể? Cô không phát hiện ban nãy tôi bảo anh ấy ra ngoài, vẻ mặt anh ấy vui vẻ hơn nhiều sao?" Lục Phồn Tinh nhíu mày.
“Cô nói bậy!”
"Trong lòng cô biết những gì tôi nói là sự thật." Lục Phồn Tinh cảm thấy chơi rất vui vẻ đè miệng vết thương của cô ta, nghe thấy cô ta thét lên đau đớn còn cười vui vẻ, "Nói thật, tôi cũng cảm thấy như vậy thì thà chết đi cho rồi. Vừa rồi chết gọn gàng biết bao nhiêu, bây giờ đỡ phải chịu đựng sự đau khổ như thế này. Vì sao vừa rồi không thể chết gọn gàng, nguyên nhân tôi sẽ phân tích giúp cô, bởi vì cô cắt chỉ là tĩnh mạch mà thôi, cái này quá trình chết quá chậm......" cô cầm mấy con dao gọt hoa quả trên bàn bên giường, đặt vào tay cô gái, lại kéo đến chỗ cổ tay cô ta, "A, chính là chỗ này, cắt đi, tin tưởng tôi, sẽ chết rất sảng khoái, trước khi chết còn có thể nhìn thấy cảnh tượng máu phun, thật nha, không phải chảy, mà là phun nha!"
Cô gái đờ ra tại chỗ. Cô từng tưởng tượng sẽ có rất nhiều người đến khuyên mình, an ủi mình, mà mình chắc chắn sẽ kiên trì, không đạt mục đích thì có chết cũng không nghe theo, chính là chưa từng nghĩ tới mình sẽ gặp phải tình cảnh như bây giờ.
"Nha?" Lục Phồn Tinh đưa tay quơ quơ trước mắt cô ta, "Sao lại không cắt? Thích chết từ từ? Cái này cũng rất dễ a, cắt tĩnh mạch cũng được cắt thêm mấy nhát dao là được, hiệu quả cũng giống nhau. " Cô lại kéo tay cô ta tới vị trí khác.
Cô gái vẫn bất động.
"Ai, thật khó hầu hạ." giọng nói của Lục Phồn Tinh có chút bất đắc dĩ, lấy lại dao trong tay cô ta, "Như thế này đi, tôi đi cùng với cô, tôi một dao cô một dao, ai cũng có bạn." Vừa nói xong, cô cắt ngay một dao vào cổ tay, máu bỗng chốc chảy ra, vẻ mặt cô vẫn không chút biến đổi.
Con ngươi cô gái thoáng cái trợn lên
"Sao? Còn chưa ăn thua sao? Muốn tôi một dao cô một dao mới thích? Được rồi, cùng lắm thì tôi thêm một dao trước cô." Cô nói xong lại cắt vào cổ tay ngay sau miệng vết thương.
Cô gái hít một hơi khí lạnh: "Cô là đồ điên!"
"Rất nhiều người nói như vậy." Lục Phồn Tinh không thèm để ý khua khua dao, lấy một quả táo lên từ trong giỏ hoa quả gọt vỏ. Máu trên dao dính vào quả táo trắng như tuyết, vô cùng đẹp đẽ.
Cô cắn một miếng táo dính máu, máu trên cổ tay nhuộm đỏ tay áo cô: "Thường xuyên nghe thấy người khác nói như vậy. Tôi là đồ điên thì cô là cái gì? Đem sinh mệnh của chính mình ra để đặt cược thì không bị điên chắc?"
Cô nhai mấy miếng: "Tôi có một người bạn viết ngôn tình. Cô ấy thấy loại nữ phụ như cô là phiền phức nhất, nói là loại tác giả rác rưởi cố viết cho đủ số lượng từ. Tôi nghĩ mãi cũng thấy cũng có đạo lý, một quyển sách nhiều chữ như vậy, nếu chỉ có nam nữ chính nói chuyện yêu đương thì làm sao


XtGem Forum catalog