XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341206

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.

ận còn có thể đổ máu, nhưng mà đổi lại trong lòng đàn ông lại cảm thấy đó là đương nhiên, cảm thấy đây là việc của phụ nữ phải làm, bọn họ vắt chân chéo ngũ uống trà là được rồi.
Chính vì nguyên nhân này, mà dù muốn làm, cũng sẽ nói là không biết.
Nhưng mà người đàn ông này khác biệt. Phẩm cách của người đàn ông này khác biệt. Cô biết, cô biết vậy. Bởi vì anh nói sẽ không để cô xong rồi, anh đã nói, nhất định sẽ làm được.
"Nói không chừng món này chỉ cần thêm một chút nữa là ngon rồi." Cô nấu ăn, anh không có việc gì làm, liền bưng thành quả vừa rồi của mình lên, suy nghĩ hão huyền.
Cô tà nghễ cười liếc mắt nhìn anh, không nể tình nói: "Không phải một mà là ba."
"Này, làm người không nên đuổi tận giết tuyệt." Anh ra vẻ nghiêm túc.
"Được rồi , được rồi, em nếm thử." Cô rút đôi đũa ra, chuẩn bị thử đồ ăn.
Nếu là trước kia, thức ăn như vậy, lúc có thể lựa chọn, cô sẽ không động vào.
Những thói quen cố chấp từ trước đó của hai người đều dần dần thay đổi, lặng yên không một tiếng động, không ai phát hiện.
Nhưng mà có một số thay đổi khác, rõ ràng đến mức kể cả những người bên cạnh cũng phát hiện ra.
Hôm nay Lôi Húc Dương vừa đặt mông ngồi xuống trên bàn làm việc của Lôi Húc Minh, đã nhướn người về phía anh, vừa quan sát vừa tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ."
Người ngồi trước mặt rõ ràng là thằng em trai anh vẫn nhìn thấy từ nhỏ đến lớn, rõ ràng mới chẳng bao lâu, nhưng mà dường như lại có cảm giác đã rất lâu rất lâu không gặp.
"Ăn rồi phải không?" Đã là anh em, sẽ không quanh co lòng vòng.
Lôi Húc Minh liếc mắt nhìn lướt qua anh.
Lôi Húc Dương vỗ tay một cái, quả nhiên.
Khó trách hôm nay nhìn nó cứ cảm thấy, lòng hăng hái bị nó ẩn giấu thật nhiều năm đều nổi lên, nó lại trở lại giống như mười mấy năm trước khi nó gần hai mươi tuổi, tao nhã khéo đưa đẩy, nội liễm mà không âm trầm.
Có điều hồ ly thì vẫn cứ là hồ ly, chẳng qua là từ lông trắng biến thành lông đỏ mà thôi, bản chất cũng chẳng có nhiều khác biệt.
"Nói cách khác, trước kia mày kỳ quái đều là do âm dương không điều hòa, tóm lại là triệu chứng của lão xử nam?" Lôi Húc Dương vuốt cằm suy xét.
Lôi Húc Minh như cươi như không nhìn anh.
Lôi Húc Dương a a kêu lớn: "Lão Nhị, có nhầm hay không, người bình thường lần đầu tiên phá tân bị người ta trêu trọc như vậy, làm gì có ai nhìn người khác âm hiểm như mày, dù sao cũng phải có chút phản ứng đỏ mặt ngượng ngùng chứ. Tao biết rồi, mày nhất định la máu tuần hoàn không tốt."
"Cái gì mà máu tuần hoàn không tốt?" Lục Phồn Tinh đang đi vào cửa, vừa lúc nghe thấy câu cuối cùng, vào cửa nhìn Lôi Húc Minh nở nụ cười, thấy Lôi Húc Dương ngồi ở trên bàn, "Lôi đại ở đây rồi a."
"Không được gọi anh là Lôi đại, khó nghe." Vẻ mặt Lôi Húc Dương như muốn đi đại tiện, vài lần nói chuyện với người phụ nữ này, cô ấy đều gọi như vậy. Anh khó chịu nhìn cô, mắt đột nhiên sáng lên, vừa rồi trêu trọc : "Times New Roman","serif"\"Đúng vậy." Cô trả lời, từ trong vũ trụ đại bao lấy ra đồ vật này nọ, bàn chải đánh răng, khăn mặt, notebook, bộ sạc...... cuối cùng là một con lợn tiết kiệm bằng gốm màu trắng rất lớn.
"Đây là cái gì?" Lôi Húc Minh ở một bên vốn bị tài năng đặt vô cùng nhiều đồ vật linh tinh trong một cái túi của cô dọa ngốc rốt cuộc tỉnh lại.
"Hộp tiết kiệm a." Cô nhìn nhìn anh khinh thường, thị lực đúng là càng ngày càng kém.
"Em phải tiết kiệm tiền?"
Cô lắc lắc ngón tay: "Không phải em, là chúng ta. Hân hạnh được tiên sinh chiếu cố nhiều hơn a." Sau này có một ngày, khi hộp tiết kiệm được nhét đầy, cô sẽ nói anh biết giấc mộng của mình, nhưng không phải bây giờ.
Sau này, một từ ngữ ấm áp biết bao.
Cô nghĩ, trên mặt liền hiện lên nụ cười ấm áp.






Anh vẫn như trước kia, đối với Hoan Trường chuyện gì cũng tự mình hỏi đến, nhưng mà đã sắp xếp cho chính mình ngày nghỉ cuối tuần.
Anh vốn muốn dùng mấy ngày này cùng cô đi dạo chơi khắp nơi, nhưng mà cô lại lắc lắc đầu.
"Em thích ở nhà."
Tình cảm đi khắp nơi quá mệt mỏi, rất dễ dàng mệt mỏi, thật ra cô vẫn hướng tới hai người ủ một ấm trà, đều tự làm chuyện mà mình thích, thỉnh thoảng ngước mắt lên có thể thấy người kia----giống như bây giờ vậy.
"Làm sao vậy?" Anh bắt được ánh mắt trộm ngắm mình của cô, kinh ngạc hỏi.
"Được rồi được rồi đừng có ồn ào." Cô lấy một tay chọc chọc ngực anh, "Có phải có người nên đi nấu cơm rồi không?"
Anh vẫn duy trì tư thế nửa quỳ, hai tay chống ở bên cạnh cô như cũ, đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường, hơi phẫn nộ đứng dậy, đi về phía nhà bếp còn không cam lòng quay đầu lại: "Vậy lần sau cho anh xem."
Cô yên lặng nở nụ cười.
Cô bắt đầu biết đến một bộ mặt khác của anh, sau khi trong nhà có biến cố anh đã bắt đầu lặng lẽ giấu bộ mặt kia đi, bộ mặt kia giống như một đưa trẻ. Anh sẽ vì thất bại nhỏ trong trò chơi mà nguyền rủa, cũng sẽ vì ở trong trò chơi đánh được thứ tốt mà vội vàng chạy đến khoe với cô, sẽ ngủ lười biếng không muốn dậy, thỉnh thoảng cũng sẽ ngáy.