Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
sao ?! "
Ngô Hoạch bước lại gần, nắm chặt tay Thả Hỷ, nói : " Thả HỶ, mình và Triệu Vĩ Hàng đã không thể quay lại với nhau được nữa. Mình là người hiếu thắng, anh ấy nói ra những câu như thế là đã muốn vạch rõ giới hạn với mình rồi. Anh ấy nói ra chân tướng sự việc chẳng phải là muốn cắt đứt mọi liên hệ tình cmả với mình hay sao ? ".
" Chẳng phải bây giừo chị vẫn giận anh ấy sao ? ", Thả Hỷ có phần hơi kích động, " Tôi quả thực không hiểu, với chị, sao Triệu Vĩ Hàng luôn là một chân lý, anh ấy nói cái gì cũng đúng, chị đều không phản đối, cũng không trách cứ anh ấy. Giữa thầy và trò, đặc biệt là giữa thầy giáo và học sinh nữ có bị đồn thổi thì cũng là chuyện bình thường. Sao bụng dạ anh ấy lại hẹp hòi như vậy ? Anh ấy không cần thì thôi, chị ở lại đi, chúng ta sẽ là bạn, cùng nhau sống một cuộc sống tốt đẹp ".
" Thả Hỷ, bạn quả thực rất ngây thơ. " Ngô Hoạch biết rằng dù có nói gì thêm nữa, Thả Hỷ cũng chưa chắc đã hiểu hết. Về vấn đề khác giới, Thả Hỷ như một đường thẳng, còn bản thân cô lại theo hình sóng. Mặc dù vẫn không khỏi mong nhớ ngowif mình yêu nhưng đôi khi vẫn khoe khoang sức hấp dẫn của bản thân, vượt quá giớ hạn với người đó dù rằng không hết lòng với người tra.
Thả Hỷ và Ngô Hoạch, cả hai đều tự lùi bước mà không tấn công nữa, bởi lẽ chẳng ai thuyết phục nổi ai cả. Nhưng trước sự kiên quyết của Thả Hỷ, Ngô Hoạch đành phải nhận lời sẽ suy nghĩ lại, tạm thời không làm thủ tục sang Đức nữa.
Thả Hỷ đã nói một câu khiến Ngô Hoạch dao động : " Cho dù không có Triệu Vĩ Hàng, chẳng phải chị vẫn còn rất nhiều người bạn khác hay sao ? Ngô HOạch, tôi không biết những anh tài như chị định nghĩa thế nào về hạnh phúc, liệu có phải là nhất định phải lưu danh sử sách, làm nên sự nghiệp lớn hay không nhưng định nghĩa của tôi là sống một cuộc đời yên ổn, không làm hại ngowif khác và cũng không tự trách mình. Tôi không có lý tưởng hpải cống hiến cho bất cứ điều gì, chỉ quan tâm tới bản thân mình, dâng hiến một chút, trả giá một chút, thế là quá đủ rồi ". Thực ra, Triệu Vĩ Hàng không phải là tất cả đối với Thả Hỷ, thậm chí cả sự nghiệp cũng không phải là tất cả đối với cô.
***
Sau này, khi Thả Hỷ và Đinh Chỉ Túc nói về chuyện đó, cô vẫn coi cách xử sự của Triệu Vĩ Hàng là không tốt. Dù sao Đinh Chỉ Túc cũng là người ngoài cuộc, vì vậy ý kiến của cô ấy xem ra có phần công bằng và xác đáng. " Triệu Vĩ Hàng vượt qua hàng vạn dặm đường để tìm đến nước Đức, anh ta thất vọng như vậy cũng là lẽ thường tình. Hơn nữa, lúc đó, anh ta cũng không biết Ngô Hoạch bị bệnh. Triệu Vĩ Hàng là người như thế nào, chẳng lẽ cậu còn không biết ? "
Đinh Chỉ Túc thấy Thả Hỷ đang nghe rất chăm chú liền nói tiếp : " Bây giờ cậu cũng đã biết gần hết sự việc, hãy thử nhìn lại xem. Lúc đó, Triệu Vĩ Hàng chỉ hành động theo lý trí. Chẳng có ai là thần thánh cả. Tớ cho rằng quyết định của anh ta cũng có lý lẽ riêng, cậu đừng đòi hỏi quá khắt khe đối với anh ta ".
" Khồng phải thế, Chỉ Túc ", Thả Hỷ rất chán nản, " điều tớ nghĩ tới không phải như vậy. Tớ bỗng phát hiện ra rằng, dù tớ biết giữa hai người bọn họ có bao nhiêu hiểu lầm như tớ không hề khuyên nhủ Ngô Hoạch nắm lấy cơ hội này để nối lại với Triệu Vĩ Hàng ".
Đinh Chỉ Túc cắn một miếng táo to : " Điều đó thì có gì lạ, anh ta là chồng cậu, câu khuyên người khác nối lại với chồng mình mới là lạ. Cậu là tiểu nhân thật sự, không phải là ngụy quân tử ". Lại cắn thêm một miếng táo nữa, Đinh Chỉ Túc mơ hồ nói : " Tớ không hiểu nổi, cậu giữ cô ấy ở lại làm gì ? Muốn đi đâu thì đi, muốn theo ai thì theo, cứ để cô ấy tự lựa chọn ".
" Nếu cậu quen biết với cô ấy, cậu sẽ hiểu ngay thôi. Để một người như vậy bên cạnh một ngowif đàn ông ngoại quốc, suốt đời làm khoa học thì quả là phí phạm của trời. "
" Được rồi, hôm nào cậu giới thiệu để bọn tớ làm quen với nhau một chút. "
" Có bạn trai để làm gì ? "
" Kết hôn. Kết hôn rồi sẽ có ngôi nhà riêng của mình. "
" Kết hôn rồi lại ly hôn, phiền phức chết đi được. Nếu quả thực có người chịu được cảnh ngày đêm lăn lộn vì công việc cảu tớ thì tớ sẽ đồng ý sống chung với anh ta. Còn tình yêu ư, kết hôn ư, tớ chưa bao giờ nghĩ tới những chuyện đó. "
" Ừ, thế cũng được, dù sao cũng còn mạnh mẽ hơn mấy tiểu thư khuê các khác. "
" Hả, cậu đồng tình với tớ hả. Vậy về sau tớ không thể thường xuyên qua lại chỗ cậu nữa đâu nhé. "
" Cậu đã có đối tượng rồi à ? ", Thả Hỷ trợn tròn mắt. Cô đoán rằng nhất định có rất nhiều người theo đuổi Chỉ Túc nhưng cô ấy thật sự rung động, lại còn có thể sống chung với nhau thì lại không phải việc dễ dàng.
" Mục tiêu thì có rồi nhưng để đạt được mục tiêu thì còn phải cố gắng nhiều. " Đinh Chỉ Túc cuối cùng cũng ăn hết quả táo, liếm môi ra vẻ thòm thèm.
" Ai vậy, người ta không theo đuổi cậu thì thôi, cậu còn phải nỗ lực đến thế sao ? " Theo Thả Hỷ, với điều kiện của Chỉ Túc hiện nay, chỉ cần cô ấy " bật đèn xanh ", đối phương ắt hẳn đã mê mê hoặc hoặc mà làm theo sự sai bảo của cô ấy.
Chỉ Túc nháy mắt với Thả Hỷ một cái : " Cậu cũng quen ".
" Ai ? Tần Mẫn Dữ ? Không ph