Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.

đang lưu luyến giây phút vừa rồi. Nhưng sự kháng cự trong mắt cô ấy lại rất rõ ràng. Tại sao vậy? Chuyện với Ngô Hoạch đã qua lâu rồi, cho dù chuyện đó mới xảy ra thì Vĩ Hàng vẫn cảm thấy nó chẳng ảnh hưởng gì lớn với vợ chồng anh. Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Cố Thả Hỷ là người không giấu nổi tâm sự, vì vậy Triệu Vĩ Hàng cũng không vội hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra. Anh yên lặng ngồi ăn, sau đó vào phòng làm việc xử lý nốt một số công việc. Dạo này Triệu Vĩ Hàng phải xem xét rất nhiều bản vẽ chuyên ngành, mặc dù bận rộn nhưng lại có cảm giác như đang đi học, cuộc sống xem ra vẫn còn có ý nghĩa.
Thả Hỷ bật vô tuyến, nằm dài trên so­fa, dường như đang nghĩ ngợi nhưng cũng chẳng nghĩ được việc gì. Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm, cô bèn tắt vô tuyến rồi chuẩn bị đi ngủ.
Triệu Vĩ Hàng bước ra từ phòng làm việc, nheo nheo mắt nhìn Thả Hỷ, “Ngủ cùng nhé?”
Thả Hỷ đương nhiên hiểu rõ hàm ý của câu nói đó, một ý nghĩ phản kháng khẽ lướt qua trong đầu cô nhưng cô vẫn gật đầu.
Vào đến giường, Triệu Vĩ Hàng gi­ang tay ôm cô vào lòng, một tay khẽ vuốt ve, vỗ về những điểm nhạy cảm trên người Thả Hỷ. Thả Hỷ chặn tay Vĩ Hàng lại, không phải Thả Hỷ không thể đáp ứng nổi, nhưng anh ta muốn giở nhiều trò như vậy, chẳng thà thôi luôn, cô quả thực không còn tâm trí đâu mà chiều lại anh ta.
“Triệu Vĩ Hàng, em mệt rồi.” Thả Hỷ quay người, định thoát ra khỏi vòng tay Vĩ Hàng, không ngờ anh ta lại càng ôm cô chặt hơn.
Triệu Vĩ Hàng dùng môi khẽ vuốt ve vành tai Thả Hỷ, “Hôm nay em bận việc gì mà mệt thế?”
Người Thả Hỷ bỗng cứng đơ, một cảm giác bị xoi mói vô cùng thảm hại, “Chẳng bận gì cả, toàn những việc ở trường thôi.”
“Không bận sao lại mệt?” Triệu Vĩ Hàng vẫn không chịu buông tha.
Thả Hỷ bỗng nhiên xoay người lại, mặt đối mặt với anh ta, ghì sát vào người anh ta, vươn tay lên rồi chui ra khỏi vòng tay Triệu Vĩ Hàng, tìm gối của mình rồi nằm ngay ngắn, mắt nhắm lại ngủ. “Chỉ mệt thôi.” Đó chính là biểu hiện phản kháng của Thả Hỷ. Cô hoàn toàn không cảm thấy rằng hành động vừa rồi của mình đã có ảnh hưởng lớn như thế nào đối với Triệu Vĩ Hàng.
Thực ra, Triệu Vĩ Hàng cũng không nghĩ ngợi nhiều lắm. Anh cũng không quá chú ý vào sự việc vừa rồi. Anh đang rất ngạc nhiên, không hiểu trong cái đầu hình trái dưa chỉ có những suy nghĩ đơn giản của Thả Hỷ đang chứa đựng những gì, lại khiến cô ấy cứ úp úp mở mở như vậy, nó lại khiến cô có phần thần bí hơn.
“Mệt thì cũng không cần phải kê gối cao thế mà ngủ chứ?” Triệu Vĩ Hàng vẫn muốn chọc ghẹo Thả Hỷ.
“Đừng có làm phiền em nữa!” Khi tay của Triệu Vĩ Hàng khẽ lùa vào tóc cô, có ý muốn đùa rỡn một chút, Thả Hỷ không chịu được nữa hét toáng lên.
“Hả? Anh làm phiền em điều gì, em thử nói xem.” Triệu Vĩ Hàng ngồi phắt dậy, giọng anh ta vẫn bình thường nhưng Thả Hỷ biết rằng Vĩ Hàng đang tức giận.
Thả Hỷ cũng ngồi dậy, cúi gằm mặt xuống, “Triệu Vĩ Hàng, anh đừng tức giận nữa, không phải là anh gây phiền hà mà thực ra trong lòng em đang phiền muộn.” Không hiểu tại sao, đối diện với Tần Mẫn Dữ, đối diện với sự trùng phùng, Thả Hỷ không hề muốn khóc, nhưng lúc này, chỉ vì một câu nói của anh ta lại khiến cô muốn khóc.
“Phiền muộn cái gì?”
Thả Hỷ ngẩng đầu lên, “Em cũng không thể nói rõ được, Triệu Vĩ Hàng, anh đừng hỏi em nữa được không?”
Triệu Vĩ Hàng chẳng buồn nói thêm cầu nào nữa. Anh đứng dậy bước ra khỏi phòng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Anh không biết, cuộc hôn nhân của mình ra sao nữa. Nếu ngay cả việc chuyện trò bình thường cũng không có thì có nên níu kéo nữa hay không. Đối với Cố Thả Hỷ, anh không hẳn đã đau lòng vì cô nhưng chắc chắn có phần thất vọng.
* * *
Đêm hôm đó, Thả Hỷ không biết Triệu Vĩ Hàng quay lại phòng ngủ lúc nào. Chỉ biết rằng sáng sớm, khi mở mắt ra, cô đã thấy anh ta nằm bên cạnh. Khuôn mặt Triệu Vĩ Hàng lúc ngủ say trông thật già dặn, công việc bận rộn gần đây khiến anh hao tâm tổn trí khá nhiều.
Mặc dù mới đầu mùa thu, nhiệt độ buổi sáng cũng không lạnh lắm nhưng Thả Hỷ vẫn kéo chăn đắp thêm cho Vĩ Hàng, cô muốn anh được ngủ thêm chút nữa.
Thả Hỷ xoay nắm đấm cửa định bước ra, Triệu Vĩ Hàng liền mở mắt, không phải anh giả vờ ngủ mà lúc Thả Hỷ đắp chăn cho anh, anh đã cảm nhận được và tỉnh giấc. Đêm qua, anh ngồi trong phòng làm việc đọc bản vẽ và tài liệu rất lâu, đến khi mệt quá mới trở về phòng ngủ. Một giấc ngủ sâu không mộng mị.
Sáng sớm, Thả Hỷ đã đi mua bánh bao hấp cho bữa sáng. Hiệu bánh bao này là hiệu gia truyền, nghe nói đã kinh doanh hơn một trăm năm. Mặc dù kinh doanh ở khu chung cư mới nhưng cũng không mở rộng quy mô cửa hàng, vẫn treo biển hiệu cũ trên khu nhà mới. Mỗi ngày, cửa hàng đó chỉ bán khoảng năm trăm lồng hấp, bán hết thì thôi. Trong thời buổi kinh tế thị trường hiện nay, duy trì được kiểu kinh doanh gia truyền như vậy quả là không dễ dàng. Vì hạn chế số lượng bán ra nên buổi sáng thường không đủ hàng để bán. Muốn mua được bán bao đó chắc chắn phải xếp hàng rất lâu.
Thả Hỷ lễ mễ bưng số bánh bao mua được về, cô hy vọng Triệu Vĩ Hàng sẽ thấy được thành