Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.

tới bệnh viện, anh cứ đi làm đi!”.
“Cố Thả Hỷ, ý của anh là có phải em đang cố gắng thể hiện tài nghệ với mối quan hệ không phải hoàn toàn trong sáng kia không đấy?”
“Em biết tài nghệ của em không siêu sao rồi,” Thả Hỷ giơ muôi lên, cười hì hì, “Chắc cũng chỉ hai ngày thôi mà. Người nhà anh ấy đều đi vắng, đợi bố mẹ anh ấy về rồi, em cũng không cần hiến dâng chút tài mọn này đâu!”.
Triệu Vĩ Hàng nhìn Thả Hỷ, “Múc cháo ra đi, ăn sáng nhanh lên rồi anh đưa tới bệnh viện.”
Vì Triệu Vĩ Hàng còn đứng đợi ở dưới sân nên Thả Hỷ cũng không tiện ở lại viện lâu, cô chỉ dặn dò Tần Mẫn Dữ cố gắng ăn một chút rồi đi ngay.
Chàng trai được thuê đến chăm sóc cho Tần Mẫn Dữ cũng rất biết nói chuyện, “Chị ơi, chị cùng ăn cho vui. Chị mang tới nhiều như vậy, anh ấy thì lại không ăn được nhiều, em ăn không hết thì cũng phí.”
Thả Hỷ nhìn Tần Mẫn Dữ, không ngờ anh cũng đang quay sang nhìn cô, anh chẳng hề tỏ ý phản đối trước đề nghị của chàng trai đó.
Thả Hỷ lại có đôi chút băn khoăn, ánh mắt của Tần Mẫn Dữ có chút gì đó hy vọng.
Cô vội nói bừa: “À không, chị còn phải đi làm. Hai người cứ ăn đi nhé! Ngày mai lúc nào chị đem cơm đến sẽ lấy cặp lồng này sau.”
Nói xong, Thả Hỷ liền chạy vội xuống lầu.
Thời gi­an vẫn còn sớm nhưng nếu không chạy nhanh, cô sẽ cảm thấy có phần khủng hoảng, dường như sau lưng cô như đang có một ai đó kéo lại.
* * *
Ngồi lên xe, Triệu Vĩ Hàng khẽ liếc cô một cái: “Hệ thống sưởi ở bệnh viện cũng không đến nỗi tồi nhỉ.”
“Sao anh biết?”
Triệu Vĩ Hàng chẳng nói chẳng rằng, đưa tay lên má Thả Hỷ quẹt một cái, ngón tay anh toàn những giọt mồ hôi.
Thả Hỷ “xì” một tiếng rồi vội lấy khăn mùi xoa lau tay cho Vĩ Hàng. “Anh đúng là lắm chuyện!”
“Đúng vậy, không lắm chuyện sao lại còn lái xe đưa vợ đi phục vụ người yêu cũ.” Triệu Vĩ Hàng lạnh lùng châm chọc.
“Triệu Vĩ Hàng, anh thật quá nhỏ nhen, tính tình lại kỳ quái nữa.”
Triệu Vĩ Hàng đang khởi động xe, nghe Thả Hỷ nói vậy bỗng quay người lại, đối diện với Thả Hỷ. Hai tay nắm chặt hai vạt áo, đột nhiên phanh ra rồi lại đóng lại, sau đó tiếp tục lái xe rời khỏi bệnh viện.
Thả Hỷ trợn tròn mắt ngạc nhiên, năng khiếu hài hước của Triệu Vĩ Hàng quả thực đã vượt ra khỏi sự tưởng tượng của cô, bỗng chốc lại đem những hành động bạo lực ra để gây cười.
Sau đó nghĩ lại, Thả Hỷ vẫn không nhịn được cười. Thả Hỷ cảm thấy ngay cả bản thân cô cũng đang trở nên kỳ lạ theo.






Chuyện qua rồi hãy để nó qua
Cố Thả Hỷ bây giờ không còn ai để yêu cũng chẳng có ai yêu và đã từng yêu. Cô giống như một chiếc lá khô trên cây vào cuối mùa đông, ánh nắng mặt trời cũng đã được hưởng rồi, mưa gió cũng đã phải chịu rồi nhưng vẫn kiên trì bám trụ lại, cũng không rụng xuống khi cần phải rụng. Chiếc lá ấy cứ khô cứng, lạnh lẽo đeo bám trên cành cây kia.
* * *
Lúc xuống xe, Thả Hỷ phân vân một hồi, dù sao thì cũng phải lung lạc anh ta một chút. Thả Hỷ định bụng sẽ vòng sang phía Triệu Vĩ Hàng ngồi, tặng anh một nụ hôn cảm ơn và tạm biệt. Nhưng khi cô mới đi vòng ra sau xe, xe đã vụt chạy mất, bỏ lại cô đứng đó một mình, mắt cứ dõi theo hướng xe vừa chạy.
Bỗng nhiên, một giọng hỏi đùa cất lên phía sau lưng Thả Hỷ: “Cố Thả Hỷ, bắt quả tang rồi nhé, bạn trai à?”
“Không phải lo nhiều thế, cậu chẳng phải đã ăn cơm ở nhà ăn của bệnh viện rồi hay sao, còn gì không yên tâm nữa nào, ở đó muốn ăn gì chẳng có? Hơn nữa, cậu ta bây giờ ngay cả sơn hào hải vị cũng chẳng ăn được nữa là!”
“Đinh Chỉ Túc, sao cậu chẳng có chút đồng cảm gì thế nhỉ!”
“Nói thật nhé, mới thấy cậu ta bị bệnh, tớ cũng cảm thấy tội nghiệp, nhưng nhìn điệu bộ tất bật lo lắng của cậu, cộng với khuôn mặt nhơn nhơn cho rằng việc cậu lo lắng là lẽ đương nhiên khiến tớ vô cùng bực mình. Cũng tại tớ, tự nhiên lại lôi cậu vào chuyện này.”
“Bây giờ có phải lúc chấp nhặt những chuyện đó không?” Thả Hỷ cũng chẳng biết phản kháng bằng cách nào, đành phải hỏi lại như vậy.
“Thôi được, buổi trưa, tớ sẽ mua chút gì đó cho cậu ấy, cậu cũng đừng lo lắng quá. Buổi tối cậu cũng không cần phải đến đâu, bây giờ cậu ấy không được ăn nhiều, chỉ ăn chút gì đó loãng loãng thôi, những thứ đó ở nhà bếp bệnh viện cũng có. Tài nghệ của cậu thấp kém thì không nói làm gì, sợ rằng ngay cả việc hầm canh cũng không làm nổi đâu.”
“Nhưng cậu cũng không thể ngăn không cho tớ đến đó được, tớ muốn đến đó một chút xem tình hình thế nào.”
“Tuỳ cậu thôi, tớ có thể đảm bảo rằng, từ giờ cho đến lúc người nhà Tần Mẫn Dữ đến chăm sóc, tớ sẽ cho cậu ấy ăn theo đúng tiêu chuẩn dinh dưỡng học. Dù sao không phải là cậu nhiều chuyện thì là tớ nhiều chuyện. Tớ không có nhiều thời gi­an tranh luận với cậu, đợi khi nào ân hận, đừng có đến tìm tớ mà khóc lóc nhé.” Nói xong, hình như đang có người gọi Chỉ Túc, cô liền nói tiếp một câu: “Đừng làm theo cảm tính nữa, hãy chịu khó suy nghĩ một chút đi.” Sau đó liền cúp máy.
Thả Hỷ quả thật cũng đã ngồi suy nghĩ, Triệu Vĩ Hàng ngày hôm nay, Đinh Chỉ Túc ngày hôm nay đều đã đưa đ