Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
chuẩn bị tâm lý trước rồi.
„Ban nãy bố mẹ đã bàn bạc, để con đi đâu đó một thời gian, bao giờ sóng yên biển lặng thì con lại quay về“, bà Khúc Văn Phương nói.
„Vậy phải đi trong bao lâu? Còn công việc của con nữa, phải làm thế nào ạ?”
“Con và cô ấy sẽ cùng đi”, Triệu Vĩ Hàng lại xen vào.
“Mày không được đi.”
“Tại sao con lại không được đi? Đừng lấy lý tưởng hay sự nghiệp gì đó ra làm lý do với con. Đó là lý tưởng của bố, là sự nghiệp của bố, chẳng liên quan gì tới con cả!”
“Mày đúng là một thằng con bất hiếu!” Ông Triệu Khắc Dương đứng dậy hét lên, bỗng ông đưa tay ôm ngực rồi từ từ khuỵu xuống.
Bà Khúc Văn Phương lập tức sai hai con đặt bố nằm xuống sofa, sau đó chạy đi lấy thuốc cho chồng ngậm rồi gọi xe cấp cứu.
“Triệu Vĩ Hàng, con liệu tình hình mà làm”, ông Triệu Khắc Dương được đưa đi cấp cứu, bà Khúc Văn Phương mệt mỏi quay lại nói với Triệu Vĩ Hàng. “Trước đây, vì chuyện của con và Ngô Hoạch, con giận mẹ ngần ấy năm. Bây giờ vì chuyện của Thả Hỷ, con lại muốn trở mặt với bố mẹ sao? Trong lòng con, bố mẹ chỉ là người có cũng được, không có cũng chẳng sao phải không?” Lần này, bà quả thực đã quá đau lòng nên mới có những lời trách mắng nặng nề với đứa con bà luôn yêu thương nhất này.
Giọng của bà Khúc Văn Phương càng ngày càng trầm xuống: “Bố con cũng có phần cố chấp, rất nhiều suy nghĩ, cách làm đều trái ngược với người khác. Ông ấy đã đắc tội với một vài người bạn lâu năm. Lần này, ông ấy phần nào nếm trải được thói đời ấm lạnh, giàu tìm đến, khó bỏ đi rồi, vì vậy, tâm trạng của ông ấy cũng không được tốt lắm. Mẹ cũng hy vọng lần này ông ấy sẽ chịu lui về, hai ông bà cùng nương tựa vào nhau lúc già nhưng vấn đề trước mắt là ông ấy phải được cứu sống, phải coi sức khỏe của ông ấy là quan trọng nhất”.
"Mẹ, con sẽ ly hôn với Triệu Vĩ Hàng”, Thả Hỷ nói rất nhỏ nhưng cũng rất cương quyết.
Từ lúc xảy ra chuyện cho đến giờ, Thả Hỷ không khóc một tiếng nào. Có khóc cũng chẳng giải quyết được điều gì, cô chỉ cảm thấy hận bản thân mình sao lại quá ngây thơ khờ khạo như vậy. Trái tim cô đang dần cạn khô mất rồi.
Thả Hỷ không phải không biết nỗi khổ tâm của bố mẹ chồng, cô có thể đến hcỗ bố mẹ đẻ một thơờ gian, chí ít thì cũng học thêm một tấm bằng nữa. Chỉ cần việc xảy ra lần này không bị ai lật lên soi xét lại, cô có thể nhanh chógn được trở về. Trước mắt, xem ra chỉ có cách giải quyết đó là tốt nhất. Tuy nhiên, không thể trình độ tiếng Anh thấp kém của Thả Hỷ, ở một môi trường toàn người lạ như vậy, cô chẳng biết mình sẽ có thể làm gì. Cuối cùng thì cô cũng phải trở về. Qua nhiều chuyện xảy ra như vậy, Thả Hỷ đã nhận thấy một điều rằng, cô mãi mãi chỉ là một cô gái ngây ngô, nếu tiếp tục ở vị trí đó, cô có thể sẽ gây ra họa lớn hơn.
Gần đây, trong nhà liên tục xảy ra chuyện. Bố chồng, không sao là tốt rồi, nếu chẳng may ông ấy có mệnh hệ gì thì cho dù thả Hỷ có quyết tâm sửa đổi đến mấy e rằng cũng đã quá muộn. Nhìn bố chồng bị đẩy vào phòng phẫu thuật, quyết định mơ hồ trong đầu cô ngày càng rõ rệt. Đây không phải là nơi phù hợp với cô, cô phải rời xa anh, nếu còn do dự sẽ liên lụy tới người khác mà cũng làm cô thêm tổn thương.
Bà Khúc Văn Phương nhìn hai vợi chồng Thả Hỷ, nói: “Chuyện đó, hai đứa tự lo liệu lấy”. Nói xong bà bèn bước qua một bên, ngồi xuống ghế, nhắm mắt lại chờ đợi.
Thả Hỷ liếc sang Triệu Vĩ Hàng, anh chỉ nhìn chằm chằm vào cửa phòng phẫu thuật: “Để về nhà hãy nói!”.
Thả Hỷ cũng biết, cô chỉ là một người kém cỏi, gây ra mọi chuyện, không nghĩ đến chuyện sửa chữa lại chỉ muốn trốn chạy. Tuy nhiên, nhà họ Triệu không phải là nơi để cô rèn luyện, Triệu Vĩ Hàng không phải là huấn luyện viên của cô, họ không thể lần nào cũng xuề xòa, tha thứ cho cô được. Thả Hỷ cũng thừa nhận rằng mình đang tư lợi, cô không dám mạo hiểm bản thân nữa. Tương lai giống như một cái động không đáy, mặc dù bên trong đó đang có lời mời gọi cô nhưng lại khiến cô vừa nhìn đã cảm thấy khiếp sợ.
Triệu Khắc Dương bị lên cơn nhồi máu cơ tim nhưng do được cấp cứu kịp thời, thêm vào đó sức khỏe của ông cũng tốt nên sau vài tiếng phẫu thuật, ông nhanh chóng được đưa ra ngoài. Ca phẫu thuật rất thành công nhưng vẫn phải theo dõi ICU trong hai mươi tư giờ.
Bà Khúc Văn Phương đăng ký them một phòng nghỉ nữa, bà dự định sẽ ở luôn tại bệnh viện, không thèm để ý gì tới hai vợ chồng Triệu Vĩ Hàng.
Thả Hỷ cảm thấy rằng, trong hoàn cảnh này, việc cô rời khỏi đó mới là niềm an ủi duy nhất dành cho bà.
Thả Hỷ quay người bước ra ngoài, đứng ở hành lang đợi Triệu Vĩ Hàng.
Một lát sau, Triệu Vĩ Hàng đi ra, mặt mũi anh tối sầm lại.
Hai người im lặng đi về nhà, lại im lặng cùng ăn cơm, tắm rửa rồi đi ngủ. Bởi vì lúc này, im lặng là điều tối cần thiết. Họ đang cần phải củng cố lại tin thần, cần phải chuẩn bị sức lực bởi mỗi ngày sau này đều có thể sẽ khó khăn vất vả hơn.
***
Nửa đêm, Thả Hỷ dường như nghe thấy bên mình có tiếng khóc đang bị kìm nén lại.
Trong bóng đêm, Thả Hỷ vòng tay ôm Triệu Vĩ Hàng, anh gục đầu vào ngực cô, nước mắt của anh chảy vào lòng, vào ti