Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
g lại sôi nổi. Với những người quen biết, gần gũi, Chỉ Túc vừa hòa đồng lại vừa dễ tính, nhiệt tình. Nhưng vẻ lạnh lùng của Tô Thiên Cơ, mặc dù cũng là biểu lộ ý tốt nhưng lúc nào cũng như đang khiêu khích người khác. Cô ấy không bao giờ chịu nói một câu tốt đẹp nhưng trong hành động lại luôn có sự quan tâm, chu đáo.Hôm nào Tô Thiên Cơ tình cờ dậy sớm, cô ấy thường đứng dợi ở cổng khu nhà rồi đưa Thả Hỷ đi làm, trong xe còn chuẩn bị cả cùng chút đồ ăn sáng và bắt Thả Hỷ ăn. Đôi khi Thả Hỷ thấy ngại thì Tô Thiên Cơ liền nói: “Cậu cũng chê cái xe này bẩn à?”.Câu nói đó khiến Thả Hỷ không nỡ từ chối.Dần dần Thả Hỷ cũng trở thành bạn của Tô Thiên Cơ và thân quen với cả chiếc xe của cô.
Thả Hỷ không hiểu sao lúc này, tâm hồn cô lại bay bổng nghĩ những chuyện xa vời như vậy. Có lẽ là đang thực sự đứng trước chiếc xe của Triệu Vĩ Hàng. Đứng trước Triệu Vĩ Hàng, cô cũng không hiểu nổi mình đang mỏi mòn mong ngóng điều gì. Nghĩ đến anh, hy vong anh cũng nghĩ đến cô. Mong chờ anh, hy vọng anh cũng đang ,mong chờ cô. Tuy nhiên, họ đã ly hôn rồi, bố chồng cô cũng đã lui về nghỉ . Bọn họ coi như đã hạ cánh an toàn. Thả Hỷ từ bỏ cuộc hôn nhân của mình, bố chồng từ bỏ địa vị của mình. Tất cả những người trong gia đình anh, từ khi Thả Hỷ tự nguyện kéo tấm rèm , rút khỏi hậu trường, đã không còn xuất hiên trong cuộc sống, cũng không xuất hiện trước tầm nhìn của cô nữa, quả đúng là người thành công với việc lớn thì không câu nệ tiểu tiết.
Vì vậy, Thả Hỷ biết rằng, bản thân cô ít nhiều cũng đang oán trách. Cô không oán trách gia đình họ đã để mặc cô gia đi, cô chỉ oán tráhc thái độ lạnh nhạt của họ từ sau khi cô ra đi. Cho dù Thả Hỷ cũng biết rằng, trong suốt những năm tháng của cuộc hôn nhân đó, cô chưa làm tròn trách nhiệm với bố mẹ chồng nhừng mỗi ngày , khi xem tin tức, thời sự, cô vẫn quan tâm đến từng mẩu tin nhỏ có liên quan tới họ. Cô vẫn coi họ như những người thân trong gia đình, vẫn nhớ tới họ. Còn những người trong gia đình ấy, có lẽ đã sớm quên một người ngoài như cô, không hề đả động, không hề thăm hỏi.
Triệu Vĩ Hàng quay mặt lại, nhìn thẳng vào Tần Mẫn Dữ, ánh mắt đầy vẻ phẫn nộ. Anh khởi động xe, lùi lại phía sau, quay đầu rồi lái vụt đi, chỉ để lại vệt khói đen. Cũng bất ngờ giống như khi đến, Triệu Vĩ Hàng vụt biến mất sau màn đêm đen đó
Mọi người xung quanh xì xầm bàn tán. Một bác xem ra rất nhiệt tình còn nói là đã nghi được biển số xe ban nẫy, đưa tờ giấy đó cho Tần Mẫn Dữ và bảo họ hãy đi báo với cảnh sát giao thông. Tần Mẫn Dữ nói lời cảm ơn, gấp tờ giấy rồi đút vào túi
“ Thả Hỷ, lên xe đi”. Tần Mẫn Dữ đẩy mạnh Cố Thả Hỷđang đứng ngây ra đó. Nếu không đi ngay, e rằng đám đông nhiệt tình kia sẽ giúp họ gọi điên báo cho cảnh sát mất
Thả Hỷ ngồi ngay ngắn trên xe, xe đã đi được một đọan, cô mới nghĩ đến diều cần hỏi: “Tại sao anh ấy lại đâm thẳng vào đầu xe như vậy?. Với người lạ, đó có thể là sự cố ngoài ý muốn nhưng với Triệu Vĩ Hàng, đó chắc chắn là do cố ý
Tần Mẫn Dữ nhìn Thả Hỷ nhưng không nói gì. Thả Hỷ cũng chỉ biết đưa ra câu hỏi, còn về việc có nhận được câu trả lời hay không cũng không quan trọng. Hơn nữa, bản thân anh cũng không phải là người thích hợp để trả lời câu hỏi đó, dù có đoán ra được lý do, anh cũng không muốn trả lời.
Khăng khăng làm theo ý mình
Tần Mẫn Dữ cảm thấy bản thân mình cũng không hiểu nổi Cố Thả Hỷ. Cô ấy hơi ngốc nghếch, cô ấy cố chấp nhưng đôi khi, cô ấy lại nhiệt tình, quả quyết hơn bất kỳ người nào khác. Khi còn đối tốt với nhau, cô ấy là một hồ nước, vô cùng mát mẻ và mềm mại nhưng khi đã đoạn tuyệt rồi lại trở thành băng cứng, sắc bén gay gắt, cắt đứt mọi liên hệ, không còn chút lưu luyến gì khác.
***
“ Tần Mẫn Dữ, em…em và Triệu Vĩ Hàng ly hôn rồi”.
Thông tin đó như sét đánh ngang tai Tần Mẫn Dữ, anh không nói câu gì, chỉ chú tâm lái xe.
“ Tần Mẫn Dữ, nghĩ đến cuộc sống của em sẽ tiếp diễn như thế này, em cảm thấy rất buồn. Lần nào em cũng tự nhận ra rất rõ ràng, tất cả mọi quyết định đều do em tự lựa chọn, như vậy, kết quả cũng phải do em tự gánh chịu. Nhiều lúc, em cảm thấy mình bị đè bẹp tới nỗi không thể hít thở được nữa”.
“ Ân hận không?”
“ Một chút”
“ Về cái gì?”
“ Cái gì cũng có một chút nhưng cũng không có nhiều”
“ Không nhiều đến mức tự tìm cách để cứu vớt”
“ Ờ” Thả Hỷ gật gật đầu, cô cũng không hiểu tại sao bản thân mình lại trở nên như vậy, khi tranh giành thì có vẻ tích cực nhưng đối với việc cứu vãn một điều gì đó lại trởi nên cùng tiêu cực.
‘ Về nhà nghỉ ngơi đi, đợi đến khi nào em lại tìm được điều gì đó lại khăng khăng làm theo ý mình thì mọi chuyện lại tốt đẹp thôi” Tần Mẫn Dữ xua xua tay, ra hiệu cho Thả Hỷ xuống xe.
“ Tần Mẫn Dữ, sao anh lại đối sử với em như vậy? Em đang cô đơn mà, anh không đồng cảm với em thì thôi, lại chỉ mong đuổi em đi! thật phí công em coi anh là bạn!”
“ Anh không cảm thấy em cần được đồng cảm, cũng không thích thú gì việc em coi anh là bạn, mau xuống xe nhanh lên!’ Những lời nói đó của