Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2500 lượt.

hưng lại thôi, liền hỏi: “Còn có gì nữa ạ?”
Trên khuôn mặt được chăm sóc cẩn thận của Tiết Thiểu Bình có chút ửng đỏ, “Ta còn nhìn thấy một tấm danh thiếp không đứng đắn, vốn tưởng nó không cẩn thận đút trong túi áo cho nên thuận tay ném vào thùng rác, sau đó tự nhiên nó đến hỏi ta, kết quả là nó lại lôi từ thùng rác ra, ngay cả thuốc cũng lấy lại.
Tư Đồ Quyết nghe xong biểu lộ rất kì lạ, “Mặc dù việc ‘tìm con gái’ có chút ghê tởm, nhưng uống thuốc ngủ mà vẫn không ngủ được, rồi nghĩ đến chuyện kia, bệnh này xem ra đã đến cực điểm rồi. Có điều anh ta ở tuổi này có nhu cầu chuyện kia cũng là bình thường… bình thường.”
“Bình thường cái gì?” Tiết Thiểu Bình trách mắng, “Ta tưởng hắn muốn tìm một người lập gia thất thì dù như thế nào cũng tốt. Con gái, hôm qua ta và bố con đột nhiên có một ý nghĩ…”
Một tiếng “con gái” cất lên khiến tâm can Tư Đồ Quyết run rẩy, đây là tiếng đầu tiên mẹ cô gọi sau bảy năm xa cách, trong trái tim mẹ rốt cuộc vẫn có cô con gái này.
“Con cũng đã quay về, nếu trong lòng vẫn có bố mẹ, đừng đi nữa, ở lại đi, Cửu An Đường cũng cần con.”
Tư Đồ Quyết nghĩ ở Mĩ cô cũng đã thích nghi với cuộc sống, cũng rất thích cuộc sống và công việc ở đó, nhưng một bên là sự đón nhận và tha thứ của bố mẹ lâu nay, cô làm sao có thể không động lòng?
“Điều này… để con suy nghĩ đã…”
“Còn nữa, con năm nay không còn nhỏ nữa mà vẫn chưa có đối tượng ổn định, Diêu Khởi Vân cũng muốn kết hôn, ai cũng đều hiểu rõ, hay là các con…”
Một chữ “hay là” đối với Tư Đồ Quyết không khác gì sấm sét giữa trời quang, dày vò cô, cô mở miệng nhất thời không nói được gì cả.
Về ý kiến của con gái, trước sự im lặng ấy, Tiết Thiểu Bình cho là có dấu hiệu tốt. Điều đó khiến bà tiếp tục nói: “Tối qua ta có hỏi ý kiến của Diêu Khởi Vân, nó không phản đối gì cả…”
Tư Đồ Quyết bị khuôn mặt tràn đầy hi vọng của mẹ làm cho tâm tư u ám, ảm đạm; hoá ra bố mẹ muốn cô trở về chính là vì việc này.
“Con thấy thế nào? Không cần trả lời vội, dù sao cũng là việc chung thân đại sự, con cứ suy nghĩ kĩ càng, sau khi nghĩ rõ ràng thì sẽ thấy bố mẹ chỉ vì muốn tốt cho con thôi.”
“Không cần phải nghĩ.” Tư Đồ Quyết cười.
“Con bằng lòng?”
“Trừ khi con chết!”
Tiết Thiểu Bình khi nghe thấy câu trả lời chắc chắn như đinh đóng cột này, sắc mặt liền cứng đờ.
Lúc ấy bên ngoài phòng bếp truyền đến tiếng ho nhẹ, hai mẹ con quay đầu, đúng là Diêu Khởi Vân đã lặng lẽ đứng đó, không biết anh ta trở về lúc nào. Anh không nhìn Tư Đồ Quyết, khuôn mặt cũng không biểu cảm gì, chỉ nói với Tiết Thiểu Bình: “Mẹ, con không phản đối, nhưng cũng không thể hiện sự đồng ý, việc này mẹ đừng lo nữa.” Nói xong anh quay người lên lầu.
Tiết Thiểu Bình lắc đầu, “Hai đứa trẻ này, chẳng lẽ ta vì bản thân ta sao?”
Tư Đồ Quyết lẩm bẩm nói: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ lại vì con à?”
“Con cũng sắp ba mươi rồi. Dựa vào điều kiện của Diêu Khởi Vân, nó hoàn toàn có thể tìm được người con gái tốt. Thế còn con thì sao? Ít ra nó cũng không tính toán việc trước kia của con…”
“Cho nên mẹ muốn con ở cạnh anh ta cảm động rơi nước mắt, hận không thể quì gối mà hôn chân anh ta?” Tư Đồ Quyết trong chớp mắt khóc như mưa, thà rằng bố mẹ cô trước sau cứ lãnh đạm với cô thì ngày hôm nay đã không khiến cô khổ sở thế này, “Mẹ đừng quên, lúc trước bố mẹ đã đề phòng việc con và anh ta ở cùng nhau như thế nào.”
“Khi đó các con còn nhỏ, so với hiện giờ không giống nhau.” Nhắc đến chuyện này, Tiết Thiểu Bình cũng có chút xấu hổ.
“Đó không phải vấn đề tuổi tác lớn hay nhỏ, bây giờ cũng như bảy năm trước thôi. Bố mẹ tác hợp cho con và anh ta chẳng qua vì mẹ cảm thấy con gái mẹ đã rách rưới đến mức không ai muốn, nhất định sẽ nhận ân tình của mọi người đã ‘nhặt rác rưởi’ ấy. Còn nữa, điều quan tâm của bố mẹ chẳng qua chỉ là Diêu Khởi Vân thôi, hai người sợ Cửu An Đường không giữ được anh ta, sợ anh ta tìm kỹ nữ mà tổn hại thân thể, sợ danh nghĩa của một đứa con cũng không đủ thân thiết nên giờ mới đóng gói đem con giao cho anh ta?”
“Tư Đồ Quyết, con mới trở về mà đã nói lời vô liêm sỉ rồi.” Người đàn ông trung niên vì phẫn nộ mà cao giọng. Có lẽ Tư Đồ Cửu An đã về cùng lúc với Diêu Khởi Vân, “Con thật là không biết suy nghĩ!”
“Con không biết suy nghĩ, anh ta cũng không đồng ý, chưa nói đến chuyện con nhìn anh ta chướng mắt!”
Một cái bạt tai nóng rát khiến Tư Đồ Quyết tối sầm mắt, một lúc sau cô mới quay khuôn mặt đã bị lệch sang một bên mà nhìn thẳng. Bốn phía im lặng, mẹ cô ngân ngấn lệ, kinh ngạc đến nỗi không nói được câu gì; bàn tay bố cô vẫn để trên không trung, sững sờ, không biết do hối hận hay đau xót, ngay cả Diêu Khởi Vân cũng đang đứng giữa cầu thang lầu trên ngẩn người nhìn tàn cục lầu dưới.
Tư Đồ Quyết liếm liếm khoé miệng, mặn mặn tanh tanh, cô biết hiện giờ cười sẽ rất khó coi, nhưng vẫn còn hơn là khóc.
“Bố, con vốn đang muốn hỏi xem sức khoẻ bố thế nào, bây giờ xem ra có thể tự hiểu rồi, càng lớn tuổi càng dẻo dai, tốc độ ra tay vẫn không giảm so với năm đó, con có thể yên tâm mà đi rồi. Hai người đã dạy con làm người phải thành