Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2528 lượt.

i câu hoá ra chính là vì con dế mèn xấu xí khó nhìn kia, hơn nữa ở cạnh con “Tướng quân đầu đen” thiện chiến thì lại nhỏ hơn một chút, vừa rơi xuống đã vội lùi vào mép hộp.
Tư Đồ Quyết trước nay vẫn luôn tin tưởng và thờ phụng vào tư tưởng là muốn đấu thì phải quang minh chính đại, tâm phục khẩu phục, nhìn ‘thứ đồ’ của cậu ta không khỏi hoài nghi.
“Anh định dùng cái này để đấu với tôi?”
Diêu Khởi Vân không nhìn cô, ngồi xổm xuống, “Đủ rồi.”
Quả thực là không coi cô ra gì trong mắt mà. Tư Đồ Quyết cắn môi, thầm nghĩ: chút nữa xem anh còn ngông cuông được nữa không!
Lúc này người xem chọi dế đã nhắc nhở: “Bắt đầu rồi, bắt đầu rồi.”
Cô cúi đầu, phát hiện hai con dế quả nhiên đã bắt đầu dùng râu tiếp xúc với nhau, một lúc sau bắt đầu đập cánh, lộ ra răng cửa to, thăm dò nhau. Cô nhanh ngồi xổm sang một bên, người xung quanh cũng vây quanh thành một vòng kín không chỗ hở, lúc nào cũng nhốn nháo tiếng ủng hộ và tiếng sợ hãi.
Con “Tướng quân đầu đen” vẫn dũng mãnh như hôm qua, dù thế nào cũng không quay đầu, còn cái con xám tro nhỏ xíu của Diêu Khởi Vân kia lại cứ vòng quanh tránh né, cứ như thế trong vòng vài phút, Tư Đồ Quyết nhìn thấy Diêu Khởi Vân chau mày, trong lòng vui mừng. Như thế để cậu ta biết nói mạnh miệng cũng phải tuỳ từng trường hợp, không phải tất cả rùa đen đều là Ninja, cũng không phải mỗi người lặng lẽ trầm mặc đều có thể là cao thủ.
Con dế mèn nhỏ kia luôn lòng vòng tránh né, “Tướng quân đầu đen” đi theo đối thủ vài vòng đã có chút không kiên nhẫn, người xung quanh cũng bắt đầu than thở. Đúng lúc này, con dế mèn nhỏ không biết tại sao lại chuyển về một vị trí rất có lợi ở phía sau con “Tướng quân đầu đen”, gian xảo tấn công, chuyển động râu và đầu, dùng chân đá, mỗi lần đều rất lợi hại.
Tư Đồ Quyết vốn bình tĩnh cũng cảm thấy không bình thường, lặng lẽ nắm chặt bàn tay đầy mồ hôi. Diêu Khởi Vân vẫn giữ dáng vẻ đáng chết kia, ngay cả lông mày cũng không hạ xuống.
Vài vòng liên tiếp, giống như con dế mèn tuyệt đường phản công, con “Tướng quân đầu đen” vốn giữ thế thượng phong nay bị con dế nhỏ đánh bất ngờ, thủ đoạn không phong độ chút nào, nay đã nhìn thấy sắp bại trận. Tư Đồ Quyết chỉ có thể đứng trơ ra nhìn, trong lòng vô cùng sốt ruột nhưng lại không có chỗ chui xuống, hận không thể thay thế con dế mèn, bản thân cùng với Diêu Khởi Vân cùng lên sàn đấu một trận.
Qua mười phút, “Tướng quân đầu đen” rốt cuộc đã bại trận, con dế nhỏ ban đầu lặng lẽ giống chủ nó thì nay cũng đã thay đổi diện mạo, ngửa đầu ưỡn ngực, nghênh ngang kiêu ngạo. Trong chiếc hộp nhỏ đó, thắng bại đã phân.
Trong không khí im lặng, Tư Đồ Quyết nhếch môi, khuôn mặt xinh đẹp hiện ra vẻ buồn bực, không cam lòng, uể oải, nhưng vẫn đang tự kiềm chế nỗi hận trong lòng, đứng dậy, hất cằm về phía Diêu Khởi Vân lạnh lùng nói: “Được, anh thắng rồi!”
Diêu Khởi Vân không nói lời nào, lại đem con dế cẩn thận để vào trong cái bình đất.
Trước kia Tư Đồ Quyết không phải chưa từng thua, nhưng sau đó chỉ cười thôi, cũng không phải người thua không dậy nổi, tuy nhiên bộ dạng này đến cả Ngô Giang cũng lần đầu mới nhìn thấy. Dù Diêu Khởi Vân bí ẩn khó hiểu, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy cậu ta và Tư Đồ Quyết có gì đó ngấm ngầm mãnh liệt, biểu hiện ra như thế này thật không đúng.
Đương nhiên Ngô Giang một lòng bảo vệ bạn mình, cúi người thay Tư Đồ Quyết cất con “Tướng quân đầu đen” thương tích đầy mình, cười nói: “Thực ra đấu như vậy là không công bằng, dế của Tư Đồ Quyết hôm qua đã đấu vài trận rồi, có lợi hại thế nào thì cũng không thể đánh được trận này nha.”
“Đúng vậy, đúng vậy, tôi thấy hôm qua chân con “Tướng quân đầu đen” bị thương rồi mà.”
“Đúng rồi, kết quả này không có nghĩa gì cả.”
Những người vây quanh đều là bạn của Tư Đồ Quyết, mỗi người một câu thêm vào.
Diêu Khởi Vân để cái bình đất dế ra phía sau, mặc những người khác nói gì cũng không tranh cãi, khoé miệng thậm chí còn mơ hồ phảng phất ý cười. Cậu nhìn Tư Đồ Quyết, giống như đang đợi phản ứng của cô vậy.
Tư Đồ Quyết nắm chặt tay lại như cũ, cô sợ mình thật sự xúc động, không chừng nhất thời sẽ đánh tơi bời vào cái mặt cậu ta.
Nhưng như vậy cũng không thể thay đổi sự việc trước mắt.
“Này, đừng nói nữa, “Đầu đen” hôm qua và hôm nay đều giỏi, thua thì cũng thua rồi.”
Cô nhận chiếc lồng sắt Ngô Giang đưa cho, quay người đem con “Tướng quân đầu đen” bại trận thả vào bụi cỏ.
Dế mèn chỉ có thể bại trận một lần, sau đó nó sẽ mất hoàn toàn ý chí chiến đấu, giữ nó lại cũng không có nghĩa, chi bằng thả đi cho nó một đường sống. Nhưng người thua trận rồi, lại không thể thua nhân phẩm được. Hơn nữa ở trước mặt đồ tiểu nhân, cô không muốn mình giống anh ta.
Trên đường về nhà, Ngô Giang trêu chọc Tư Đồ Quyết vài lần, nhưng Tư Đồ Quyết chỉ nói “đừng náo loạn nữa”, rồi vẫn không cười. Buổi tối, cô đóng cửa ở trong phòng làm bài, đeo tai nghe để nhạc lớn hết mức, chuyên tâm viết bài, nhưng vì trút giận cuối cùng lại thành một đống vẽ nhăng vẽ bậy, mãi đến khi nó trông giống như một tờ giấy nháp bỏ đi, cô mới cảm thấy