Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342629

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2629 lượt.

ng phải chịu đựng vì đau khổ xa cách nữa, cũng không có gì có thể chia cách họ nữa.
Trước sự tấn công như vậy của Liên Tuyền, Tư Đồ Quyết có chút hoảng hốt, nhưng cô lại bị lây vẻ u sầu vì xa cách của Liên Tuyền. Người con trai tốt như thế này, đem tất cả tình cảm ra thổ lộ với cô, cô lại không biết nên lấy cái gì báo đáp cậu, chỉ có thể báo đáp bằng cách hôn cậu.
Không nỡ chia ly, Liên Tuyền cắn tai Tư Đồ Quyết, nhẹ nói: “Diêu Khởi Vân không thể tạm thời biến mất một chút sao?”
Tư Đồ Quyết cứng người: “Cái này… Em cũng hết cách, anh để ý anh ta làm gì chứ?”
“Thật sự có thể không để ý sao?” Liên Tuyền hôn say sưa, đôi môi hôn dọc theo cổ Tư Đồ Quyết xuống.
“Đừng… Em sợ ngứa.” Tư Đồ Quyết nhẹ nhàng đẩy cậu ra.
Sự cự tuyệt này trước cảm xúc mạnh mẽ như ngọn lửa cháy bừng bừng của Liên Tuyền tự động bị xem nhẹ, mãi đến khi Tư Đồ Quyết cảm thấy đôi tay cậu lặng lẽ thăm dò vào bên trong áo mình. Tư Đồ Quyết giật mình, lập tức nắm lấy cổ tay cậu: “Đừng như vậy.”
Người con trai bị tình cảm mãnh liệt choáng váng làm gì biết lo lắng, để ý tới sự dè dặt của cô chứ, tay còn lại của Liên Tuyền tiếp tục tiến tới.
Chỉ là Liên Tuyền vẫn chưa hiểu hết Tư Đồ Quyết, trước nay cô chưa bao giờ muốn làm cái chuyện “vừa sợ vừa muốn nếm thử” kia, cô nói không được thì thật sự là không được. Giữa bóng tối mờ mịt, khuôn mặt Tư Đồ Quyết thay đổi, nhưng trước khi cô đá văng Liên Tuyền, cô đã cảm thấy có một vật gì đó vút trong gió hướng đến phía họ.
Nói “bọn họ” thật không đúng, vì rõ ràng vật kia hướng đến phía Liên Tuyền, hơn nữa, mục tiêu chính xác là vào giữa lưng. Vật không rõ ràng đó hoàn thành sứ mệnh của mình liền rơi nhanh xuống đất, Tư Đồ Quyết liếc mắt nhìn, đó là quyển từ điển tiếng Anh cũ mà cô từng dùng qua, hiện giờ người giữ nó là Diêu Khởi Vân.
Lực của Diêu Khởi Vân lần này thật không nhẹ, bị đánh trong nháy mắt, mắt Liên Tuyền tỏ vẻ đau đớn, không đợi đến khi cậu tức giận, người gây hoạ đã vọt đến đây, tóm lấy phía sau áo cậu, lôi ra khỏi người Tư Đồ Quyết.
“Hạ lưu.” Cậu nghe thấy giọng Diêu Khởi Vân lạnh lùng.
Lời nói và hành động của Diêu Khởi Vân đối với bất kì người nào đều thấy là một sự sỉ nhục, và trong mắt Liên Tuyền nhìn còn hơn như thế. Cậu giằng tay Diêu Khởi Vân ra, lùi về phía sau hai bước, căm tức nhìn Diêu Khởi Vân. Nhưng cậu lại phát hiện trong mắt của người khơi mào ra chuyện này lại còn có ý căm giận hơn cả cậu.
“Cậu nói ai hạ lưu? Hãy lấy xà phòng rửa sạch miệng mình đi.” Liên Tuyền hất cằm về phía trước, nhưng bị Tư Đồ Quyết ở phía trước đang sợ ngây người kéo lại.
Diêu Khởi Vân cúi đầu vỗ hai tay vào nhau, giống như cậu vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu vậy.
“Như vậy mà đã có thể là người hạ lưu hơn cậu rồi sao? Không những miệng cậu cần được rửa sạch mà cả người cậu, bao gồm cả cái não của cậu đều cần được tẩy sạch, nếu không sẽ không được là hạ lưu, mà còn không bằng cầm thú ấy!”
Nói lời ác độc thì Liên Tuyền còn xa mới kịp Diêu Khởi Vân, hơn nữa cậu là người lương thiện, là đứa con trai được dạy dỗ tốt. Lâu nay tên Diêu Khởi Vân âm hồn không tan gây ra bao nhiêu nhiễu sự cho cậu, cậu đều nhẫn nhịn, chưa bao giờ dùng lời lẽ hung dữ, nhưng mà ngày tháng dồn lại, trong lòng cậu đối với Diêu Khởi Vân không phải không có chút chán ghét. Huống chi Diêu Khởi Vân cứ vào thời khắc nhạy cảm nhất lại chạm vào chỗ đau trong lòng cậu, vì thế những lời ngày thường tuyệt đối không dám nói thì hôm nay đều nói ra.
“Diêu Khởi Vân, tôi thấy người không có tự trọng chính là cậu đấy. Đừng cho rằng tôi không biết anh theo chúng tôi là có chủ ý gì, bên ngoài giả vờ là vệ sĩ, nhưng thực ra cậu đang ghen, cậu ghen vì người bên cạnh cô ấy là tôi. Hơn nữa, việc bất chính tôi đã làm chẳng phải cũng là điều trong lòng cậu muốn làm nhưng không đạt được, không đúng sao?”
“Nói bậy!”
Liên Tuyền nói hết ra, giống như một lời phản bác, nhưng đồng thời cũng giống như xuất phát từ một vấn đề khác giữa hai người.
Không chỉ Diêu Khởi Vân mặt đỏ tía tai, ngay cả Tư Đồ Quyết mặt cũng không nén được giận. Nói thật, từ lúc bắt đầu đi nhà trẻ, đám con trai đánh nhau vì cô không phải mới một lần, nhưng cũng không lần nào cảm thấy xấu hổ như lần này, cô không những không cảm thấy chút tự hào thoả mãn nào mà chỉ cảm thấy người bị đâm sau lưng kia chính là mình.
Cô nhân nhượng kéo Liên Tuyền qua, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Vừa rồi không sao chứ? Anh đừng nói lung tung nữa, chúng ta đi thôi.”
Liên Tuyền không nghĩ đến chuyện nghe lời cô, giằng tay cô ra: “Anh không nói bừa! Tư Đồ, em đương nhiên không hay biết gì, nhưng anh là con trai, anh nhìn nhận không sai, có người giả vờ làm theo yêu cầu trách nhiệm người lớn giao, nhưng thật ra muốn làm con rể nhà Tư Đồ.”
Lời nói của cậu trắng trợn ám chỉ Diêu Khởi Vân, Diêu Khởi Vân đã bình tĩnh trở lại: “Tôi bỏ qua lời nói lung tung đó của cậu, bởi vì loại người như cậu cho rằng ai cũng tầm thường như mình, ăn no không có chuyện gì để làm, chỉ nghĩ đến chuyện nói hoa mỹ như thế nào để lừa con gái thôi. Vốn dĩ tôi không để ý gì các ngườ