Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2641 lượt.
” Cậu châm chọc.
Tư Đồ Quyết nghĩ đến bàn tay không an phận của Liên Tuyền thì cũng có chút không vui, mặt ửng hồng, không chịu thua: “Không phải anh đeo tai nghe để nghe tiếng Anh sao? Hoá ra nghe trộm! Hơn nữa, em thích anh ấy, ai lợi dụng ai còn chưa biết đâu! Nói anh cũng không hiểu.”
Cậu đáp lại bằng một nụ cười mỉa mai.
Tư Đồ Quyết quì gối, hai tay ôm má, nhìn bầu trời đen tối lờ mờ sao, buồn rầu lẩm bẩm: “Thực ra Liên Tuyền không xấu, em biết cậu ấy thật sự thích em, haizz…”
“Đám con trai đều là động vật trực quan, loại cậu ta thích là gì?” Diêu Khởi Vân khinh thường nói.
Tư Đồ Quyết nheo mắt nhìn về phía cậu: “Diêu Khởi Vân, anh đang ngầm khen em xinh đẹp?”
“Em thật đang đem mình ra làm trò cười à.” Cậu quay mặt đi: “Anh nói là em chỉ được cái vẻ ngoài thôi, nhưng mà điểm này lại rất hợp với cái tên lúc nãy, chỉ nhìn vẻ ngoài.”
“Hay là anh yêu tâm hồn em?” Tư Đồ Quyết tức giận.
“Em… Thật là không đấu được miệng em.” Diêu Khởi Vân không chịu nổi đứng dậy: “Nhưng anh nhắc em câu này, khi cậu ta lợi dụng em thì những câu dễ nghe nào cũng có thể nói ra, cái gì mà kết hôn, rồi cả đời, thật nực cười. Nếu em tin, em thật rất ngu xuẩn.”
“Cái gì đến miệng anh cũng đều biến dạng. Như thế là hứa hẹn, hứa hẹn! Anh hiểu không?”
“Những người không hiểu ý nghĩa của sự thề hẹn mới dễ dàng thề hẹn, nếu thật sự biết trân trọng lời thề thì sẽ sợ hãi hứa hẹn.” Diêu Khởi Vân nói xong, không kiên nhẫn thúc giục: “Đứng dậy, về đi.”
“Diêu Khởi Vân, lời nói sâu sắc như vậy được anh nói ra cứ lạ lạ thế nào ấy.” Tư Đồ Quyết ngẩng đầu nhìn cậu: “Vậy anh nói xem, anh yêu một người thì sẽ không hứa hẹn với cô ấy à?”
Cô chìa một tay về phía cậu, Diêu Khởi Vân liếc nhìn, không tình nguyện kéo cô dậy.
“Vậy nhất định phải là khi anh có thể hứa hẹn, anh không thể hứa những chuyện anh không biết. Lời thề hẹn rất sâu nặng.”
“Nặng bao nhiêu?”
“Không nặng bằng em! Tư Đồ Quyết, thịt của em đều ở dọc theo xương đấy.”
THÀNH QUẢ TIẾN XA GIỮA HÈ
Mặt Diêu Khởi Vân bị thương không nhẹ, tối đó về nhà liền đi thẳng vào phòng, tạm thời tránh ánh mắt Tiết Thiểu Bình. Tư Đồ Quyết nghĩ đến việc cậu bị đánh ít hay nhiều cũng vì mình nên sau khi tắm xong lén lút đi xuống gõ cửa phòng cậu, miễn cưỡng đưa cho cậu lọ dầu hoa hồng, nhân tiện hỏi có thể giúp được gì không.
Ai ngờ tên Diêu Khởi Vân tính tình thối tha kia lại không do dự từ chối ý tốt của cô, còn nói gì mà chỉ cần cô đừng gây ra phiền phức là đã cảm tạ trời đất rồi. Thái độ của cậu đã thành công phá nát chút thân thiện không dễ mới dấy lên của Tư Đồ Quyết dành cho, trong lòng thầm mắng cậu ta không biết phân biệt xấu tốt, oán hận trở về phòng.
Buổi sáng hôm sau, cửa ải Tư Đồ Cửu An thật không dễ đi qua. Tư Đồ Quyết mắt vẫn còn ngái ngủ đi từ phòng ra đã nghe thấy bố mình sáng sớm truy hỏi Diêu Khởi Vân làm sao bị thương. Diêu Khởi Vân nói dối tối qua khi cúi đầu xuống dưới bàn tìm bút, không cẩn thận đập vào góc ghế. Tư Đồ Cửu An không phải người ngốc, làm sao chịu tin, chỉ hỏi cậu đánh nhau với ai, bị người khác bắt nạt mà không chịu nói.
Đứa trẻ này trời sinh không thích gây chuyện sinh sự, Tư Đồ Cửu An biết vậy nên hỏi thẳng: “Có phải có liên quan đến nha đầu Tư Đồ Quyết đúng không?”
Vẫn là Tư Đồ Quyết nhanh kéo tay cậu: “Đi, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện một chút.”
Liên Tuyền do dự một chút, rồi nhanh gật đầu: “Đi đến chỗ cái cây phía sau nhà thực nghiệm nhé. Xem em kìa, mặt đầy mồ hôi.”
Tư Đồ Quyết nhe răng ra cười: “Đúng vậy, phơi nắng càng đen càng thảm rồi.”
Hai người sánh vai đi được vài bước, đều như nhớ ra gì đó, không hẹn mà cùng quay đầu lại.
Diêu Khởi Vân đang ôm mấy quyển sách, vẫn lặng lẽ đứng ở chỗ cũ.
Liên Tuyền lắc đầu cười buồn, hướng mắt ra chỗ khác, nhìn sân thể dục không một bóng người.
Tư Đồ Quyết nói với Diêu Khởi Vân: “Anh về đi, lát nữa em sẽ tự về nhà.”
Cô không chút nào chắc chắn là Diêu Khởi Vân sẽ thực hiện lời cô nói, có lẽ Liên Tuyền cũng như vậy.
“Bỏ đi, cậu ta thích thế nào thì để thế ấy đi, dù sao thói quen cũng thành tự nhiên rồi.” Liên Tuyền nói.
Bất ngờ là khi nhìn họ rời đi, Diêu Khởi Vân tiến lên vài bước nhưng không đi qua mà lặng lẽ rẽ sang một hướng khác.
Tư Đồ Quyết và Liên Tuyền tiếp tục đi đến dưới gốc cây vắng lặng kia. Cô ngồi trên ghế đá, giở xem giấy báo trúng tuyển của trường đại học Bắc Kinh nào đó, tự đáy lòng nói: “Thật tốt, chúc mừng anh đã vào được trường đại học này.”
Liên Tuyền cười: “Cám ơn.”
Cứ khách khí và lịch sự như thế, hai người lại rơi vào không khí trầm mặc. Xem xét thì giữa họ đã xảy ra chút chuyện không vui, nhưng vẫn chưa đến mức chia tay, ít nhất đến bây giờ vẫn là quan hệ tình yêu. Lẽ nào thời gian vui vẻ trước kia nhiều như vậy lại không vượt qua được khó khăn lần này, nhanh như vậy đã đến tình cảnh “đối xử lạnh nhạt” rồi sao?
Lời hứa hẹn của mối tình đầu với Liên Tuyền vẫn như bên tai, Tư Đồ Quyết cảm thấy một chút đau xót, cô cũng muốn thử cứu vãn,