Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015
Lượt xem: 1342623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.
ai.
“Diêu Khởi Vân, anh không buông tay em sẽ hôn anh đấy, em hôn thật…”
Cô há miệng cắn tai cậu, tư thế thân mật này rốt cuộc cũng khiến Diêu Khởi Vân sợ đến mức không phản ứng lại. Nhanh như chớp, Tư Đồ Quyết cấp tốc rút cánh tay đang nắm tờ giấy kia, giơ ra trước mắt.
Cô còn cho là thứ gì kinh thiên động địa hoặc bảo bối chưa từng thấy cơ, thì ra là một tấm ảnh, nhưng người trong tấm ảnh đó cười thật rực rỡ, mà người đó không phải là cô thì là ai?
Thấy mọi cách để che giấu đều thất bại, Diêu Khởi Vân không nhịn được thở dài, mặt không chỉ viết hai chữ thất bại mà còn có sự xấu hổ và giận dữ.
Tư Đồ Quyết hình dung lại tấm ảnh trong tay mình, nếu cô nhớ không nhầm đó là kì nghỉ hè đầu tháng ba, là khi Diêu Khởi Vân mới đến nhà không lâu, cô cùng đám bạn Ngô Giang đi chơi chụp được. Ở trong tấm ảnh, cô đang ngồi trên cỏ cười rực rỡ, mồ hôi trên mặt lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Đây là một trong những tấm ảnh cô thích nhất lúc ấy, vì vừa mới rửa xong chưa kịp để vào album, bỏ ở một góc nào đó, sau đó lại bị bố mẹ bắt để lại phòng này cho Diêu Khởi Vân, cô vội vàng thu dọn đồ đạc, rất nhiều đồ cá nhân vẫn chưa kịp chuyển lên lầu.
Hơn nữa, cô còn quay lại đây để tìm bức ảnh này, nhưng lục lọi các góc đều không thấy, Diêu Khởi Vân cũng nói là không nhìn thấy. Cô chỉ nghĩ là mất rồi, thì ra lại ở trong tay cậu. Như thế cũng là mất rồi, nhưng vì sao cậu lại kì lạ đem giấu bức ảnh này?
“Bức ảnh sao lại ở đây?” Tư Đồ Quyết đẩy Diêu Khởi Vân một cái.
Mặt cậu chuyển từ đỏ sang xanh, như thế nào cũng không chịu trả lời, chỉ có hơi thở mạnh mẽ biến thành những làn khói trắng, phả vào cổ cô.
“Anh… vừa rồi… lấy cái ảnh này… làm gì?” Giọng cô cũng trở nên có chút ngập ngừng, giống như đoán được điều gì, một chút suy nghĩ hiện lên nhưng lại không dám chắc chắn. Bức ảnh kia đã cũ rồi, viền ngoài đã hơi ố, tuyệt đối không phải do sự tranh cướp ngắn ngủi lúc nãy tạo thành.
Cậu không động đậy, vẫn như cũ hạ quyết tâm không nói nửa lời, tuy rằng vẫn giữ tư thế cản trở Tư Đồ Quyết nhưng khí thế đã hoàn toàn bại trận, cắn môi dưới, giống như một đứa trẻ mắc lỗi không biết làm gì, cậu cúi đầu, sợi tóc trên trán rơi xuống mặt Tư Đồ Quyết khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, giống như có rất nhiều kiến chầm chậm bò qua.
Mặt Tư Đồ Quyết cuối cùng cũng đỏ lên, cô đã ở ranh giới đáp án nhưng đáp án kia khiến cho miệng cô bỗng khô khốc, đầu óc như phát hoả, bức ảnh vẫn cầm trong tay như chiếc bàn là nóng cháy, cô vội buông tay, bức ảnh rơi xuống gối.
Cô liếm môi khô khốc, rất muốn mắng cậu một câu: “Anh thật xấu xa!”
Nhưng cô lại nghe thấy chính mình vội hỏi: “Diêu Khởi Vân, anh… có phải anh thích em không?”
Diêu Khởi Vân nghe thấy vậy ngẩn người, bối rối nghiêng mặt: “Em nói bậy gì đấy?”
“Giả vờ gì chứ, em muốn anh nói thật!”
Giữa lúc Diêu Khởi Vân đang choáng váng, đột nhiên nhớ ra cánh cửa phòng vẫn đang mở, tuy bên ngoài không có ai nhưng Tiết Thiểu Bình ở tầng hai có thể xuống đây hoặc Tư Đồ Cửu An cũng có thể về nhà bất kỳ lúc nào. Cậu sợ toát mồ hôi, vội vàng cử động thân người.
Tư Đồ Quyết tóm chặt vạt áo trước của cậu, không buông: “Nói mau!”
“Em bỏ tay ra đã!”
Tư Đồ Quyết nóng nảy: “Dám làm không dám nhận, xem ra cũng không phải là người đàn ông nam tính!”
Diêu Khởi Vân nhìn ra ngoài cửa, trên mặt có vẻ đau đớn hiện lên mà Tư Đồ Quyết không hiểu nổi.
“A Quyết, em đừng ép anh, anh không muốn mẹ em biết.”
Đây là câu trả lời của cậu.
Cậu không muốn mẹ cô nhìn thấy hai người ầm ĩ trên một chiếc giường ngổn ngang, vẫn là không muốn Tiết Thiểu Bình biết cậu có mong ước với cô con gái bảo bối?
Cậu từ chối thừa nhận thích cô vì vẫn sợ Tiết Thiểu Bình nhìn thấu?
Tư Đồ Quyết không hiểu, mà có lẽ Diêu Khởi Vân cũng không nói rõ.
Có thể chẳng điều nào đúng, nhưng cũng có thể cả hai đều đúng.
Tính dè dặt của Diêu Khởi Vân vì ăn nhờ ở đậu và thái độ phức tạp của mẹ, Tư Đồ Quyết không phải ngây ngô không biết. Đây không phải là đáp án cô muốn, nhưng nếu cậu thực sự trả lời “Phải” hoặc “Không” thì cô nên phản ứng như thế nào?
Tư Đồ Quyết đẩy cậu ra, Diêu Khởi Vân nhanh nhảy xuống giường, đứng cách cô một khoảng rất xa, vẻ mặt khó hiểu, giống như vì hành động vừa rồi của mình mà khó mở miệng. Tư Đồ Quyết sửa tóc mình, đứng lên định đi.
“Xin lỗi.”
Cô không biết lời xin lỗi của cậu cụ thể vì cái gì, nhìn dáng vẻ của cậu, lời nói châm chọc ngày thường cũng không thể nói ra, đây vốn là cơ hội để cô ra sức đánh kẻ thất thế, thừa cơ chế giễu. Tư Đồ Quyết suy nghĩ rất lâu, phát hiện ra mình không thể tìm ra một từ nào thoả đáng, cũng không biết từ khi nào đã cùng cậu rơi vào dòng sông “xấu hổ”. Tuy cô gan lớn nhưng cũng xấu hổ để nhắc lại, chỉ có thể run rẩy chỉ về phía câu, đỏ mặt nói: “Anh thật là người xấu xa, anh hãy nhớ kỹ cho em.” Nói xong liền đi ra.
KHÔNG CÙNG CHỦNG LOẠI
Tư Đồ Quyết cảm thấy trong lòng Diêu Khởi Vân có điều mờ ám, cứ theo tính cách của cô thì không hỏI cho ra lẽ sẽ không