Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342591

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2591 lượt.

vô cùng kinh khủng với Diêu Khởi Vân rồi chạy đi, chỉ để lại Diêu Khởi Vân đoán không ra thái độ của cô, đứng đó không hiểu chuyện gì.
Vợ chồng Tư Đồ Cửu An và Tiết Thiểu Bình về nhà không quá muộn, nhưng Tư Đồ Cửu An uống hơi nhiều rượu nên đang tựa vào sô pha kêu than đau đầu. Tiết Thiểu Bình bảo con gái đi lấy khăn ướt đến, thuận tiện nói: “Trước khi đi, em đã bảo chị Diêu nấu chè tuyết nhĩ, anh ăn một chút rồi ngủ đi, không chừng sẽ dễ chịu hơn.”
Cô Diêu để ý thấy, vội chạy vào trong bếp múc ra hai bát, đặt trước mặt vợ chồng Tư Đồ Cửu An. Tiết Thiểu Bình bưng lên một chén, vừa uống một ngụm đã chau mày lại. Nhưng bà không nói gì với cô Diêu, lại gọi Tư Đồ Quyết đang hoạt bát đi lấy khăn ướt cho bố.
“Đứa trẻ này, tính ham chơi quên việc của con sao lại lớn như vậy? Trước khi ra cửa không phải mẹ đã dặn con rồi, bảo con nhớ nói với cô Diêu ướp lạnh một chút, bố con không chừng uống nhiều thì có thể giúp tỉnh rượu.”
Tư Đồ Quyết mang vẻ mặt oan ức: “Con nói rồi, hơn nữa không chỉ nói một lần. Không tin mẹ hỏi cô Diêu đi, không tin nữa thì anh ấy có thể làm chứng!” Cô chỉ tay về phía Diêu Khởi Vân đang từ trong phòng đi ra.
“Lại còn nói cô Diêu làm sao mà không nghe? Con chỉ biết bắt Khởi Vân thay con thu dọn cục diện rối rắm mà thôi.” Tiết Thiểu Bình lạnh lùng trách mắng con gái.
Tư Đồ Quyết không tranh cãi nữa, khuôn mặt bình tĩnh, lặng im nhìn Diêu Khởi Vân, giống như đợi cậu nói vậy. Nhưng lúc ấy Diêu Khởi Vân cũng cảm thấy cô mình đang nhìn mình với ánh mắt bất an.
Cậu lặng lẽ nhìn Tư Đồ Quyết, nói với Tiết Thiểu Bình: “Cô à, cô đừng mắng em ấy, em ấy không nói dối cô đâu. Như vậy đi, cháu đi lấy ít đá cho cô và chú Tư Đồ.”
Tư Đồ Quyết nhất thời trên mặt mang biểu tình “Mẹ có nghe thấy không, mẹ xử oan con, chỉ biết cái gì cũng đổ cho con.”
Tiết Thiểu Bình cũng không nói nữa, cúi đầu lấy thìa khuấy cái bát, một lúc sau lại đặt bát xuống, không ăn.
Cô Diêu thấy khó chịu, vội giải thích, cô nói: “Đồ lạnh ăn nhiều không tốt.” Nghĩ đến chuyện bây giờ nói những lời này với Tiết Thiểu Bình thật không thích hợp, liền xoa xoa chiếc tạp dề trên người: “Tôi cũng không biết là do bà nói, cứ tưởng là ý tưởng của đứa trẻ Tư Đồ Quyết…”
Tiết Thiểu Bình mỉm cười: “Chị Diêu à, chị cũng hồ đồ rồi, Tư Đồ Quyết là con gái của em, ở nhà này, ý tứ của cháu cũng là ý tứ của em, có gì khác biệt đâu?”
Tư Đồ Cửu An đang mê man giảng hoà: “Bỏ đi bỏ đi, anh cũng không ăn nữa. Nhất thời không nhớ cũng đã rồi, lần sau đừng quên là được.”
“Dạ, anh nói đúng.” Tiết Thiểu Bình đưa chồng lên lầu, nói với cô Diêu sắc mặt đang không tốt: “Không có chuyện gì, chị Diêu à, phiền chị thu dọn hộ em một chút.”
Sau khi họ lên lầu, cô Diêu vẫn mang vẻ mặt xấu hổ đứng đó, Diêu Khởi Vân không nói gì, thay cô thu dọn hai bát vẫn chưa động đến vào bếp. Tư Đồ Quyết lúc này mới động tay múc cho mình một bát, uống một ngụm.
Diêu Khởi Vân đứng bên cạnh vừa mới rửa bát xong, đưa cho cô cái thìa, thấp giọng nói: “Buổi tối ăn đồ này, em không sợ béo à?”
Cậu còn sợ Tư Đồ Quyết không để ý, ai ngờ cô giật lấy cái thìa, lườm cậu: “Em tình nguyện béo, cho anh tức chết đi.”
Trước nay hai người cãi nhau, cô luôn lạnh nhạt với cậu, trước mặt cậu luôn mang tính cách khinh thường như nhiều chuyện đã lâu trước kia. Dù bây giờ sắc mặt vẫn chưa hoà nhã được như cũ, nhưng Diêu Khởi Vân lại cảm thấy từ tính cách nóng nảy quen thuộc của cô có sự thân thiết đã lâu không thấy, nó giống như một sợi ánh sáng xuyên qua sự lo lắng dùng dằng nhiều ngày trong lòng cậu.
Ngữ điệu cậu cũng thoải mái đi nhiều: “Tốt nhất là béo hơn lợn ấy, vậy mới có thể khiến anh tức chết được.”
Lúc này cô Diêu vẫn chưa hồi phục tinh thần cũng chậm rãi đi đến, Tư Đồ Quyết vài hớp uống hết bát, sắc mặt không đổi đi ra ngoài.
“Không ngờ đứa con gái như nó còn có mưu vậy, Khởi Vân, ngay cả cháu cũng…” Bà cởi mạnh tạp dề ra.
Diêu Khởi Vân dựa vào bệ bếp, bình tĩnh nhìn người duy nhất trên thế giới cùng huyết thống với mình, thở dài.
“Cô à, chuyện hôm nay cô thật sự cho là ý đồ của Tư Đồ Quyết sao?”
Mặc dù cô Diêu luôn nói nguyên nhân lớn nhất mình ở nhà Tư Đồ vì có thể ở gần chăm sóc cháu, nhưng tiền công nhà Tư Đồ cũng không ít, mỗi tháng đều là Tiết Thiểu Bình đúng ngày đem tiền giao tận tay bà. Nhưng lần này, ngày theo thường lệ trả tiền công đã qua hai ngày mà Tiết Thiểu Bình không biết có phải vì bận nên quên mà vẫn không có chút phản ứng nào.
Cô Diêu bình thường chưa bao giờ nhắc đến chuyện tiền nong, bà ăn đều ở nhà Tư Đồ, có chuyện gì cần tiêu tiền chứ, nhưng khai giảng sắp đến, mấy đứa nhỏ trong nhà đều cần học phí, nếu không phải nghèo rớt mùng tơi, bà thật sự không phải xa quê như này. Diêu Khởi Vân thỉnh thoảng đưa cho bà một ít, tất cả đều gửi về nhà cấp bách. Tiết Thiểu Bình lại vẫn tỉnh bơ, cô Diêu cũng thấy sự không vui của bà chủ hôm ấy nên sau việc đó lại càng thêm cần cù chăm chỉ, nhưng vẫn nghi ngờ bà chủ bề ngoài mềm mỏng mà bên trong sắc sảo này vẫn còn vướng mắc, trong lòng cảm thấy lo lắng không yên.
Đúng h