Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.
ần rồi, không có việc gì đừng vào phòng anh.”
“Anh yên tâm, em sẽ không tùy tiện lấy đồ của anh.” Lục Tiểu Nhạc bắt tay vào làm, vẻ mặt vô hại kiểu mẫu.
“Vậy sao?? Thế snack khoai tây của anh là bị chuột ăn hả?”
Một câu nói, không chỉ khiến Lục Tiểu Nhạc câm miệng, còn khiến cô đỏ hết mặt mũi: “Hứ! Một gói snack khoai tây mà thôi, đồ nhỏ mọn.”
Bị người khác nói trúng mà còn hùng hồn như vậy, chỉ sợ chỉ có mình Lục Tiểu Nhạc, Trác Hàng bất đắc dĩ nói: “Lục Tiểu Nhạc, em có cần phải như thế không?”
“Vậy còn có thể thế nào?”
“Thỉnh thoảng làm nũng như một người con gái không được sao?”
Làm nũng? Lục Tiểu Nhạc ngây ra, lớn như vậy, từ điển của cô thật đúng là chưa từng có hai chữ này, cô lắc đầu: “Không hiểu, như thế nào là làm nũng?”
Trác Hàng thở dài, cốc đầu cô một cái, thầm nghĩ “Em đúng là không cứu được nữa rồi.”
Về sau, Lục Tiểu Nhạc vì việc này mà ôm một khối buồn phiền, thỉnh thoảng nhớ tới còn có thể nhịn không được thử diễn một chút làm nũng thế nào, kết quả khiến người ta sợ đến tè ra quần, cười đến chết đi sống lại, đương nhiên những chuyện này đều là nói về sau…
Ba ngày sau, các trường lục đục công bố kết quả, đại học B năm nay đứng đầu, điểm vô cùng cao, Trác Hàng không may thi rớt, phải học lại.
Bởi trước đó đã có chuẩn bị, tin Trác Hàng phải học lại cũng không làm gia đình bọn họ lại dậy sóng, Lâm Mai ngay từ đầu phản đối việc con trai đăng kí đại học B cũng đã nghĩ thông, nghĩ học lại cũng không hẳn là chuyện xấu, đối với đứa trẻ luôn luôn xuôi chèo mát mái mà nói, cũng có thẻ là một loại rèn luyện trong đời.
Với suy nghĩ như vậy, Lâm Mai tìm cho con một lớp ôn thi chất lượng, tháng chín còn chưa tới, Trác Hàng đã thu thập hành lí rời nhà, đến trường ôn thi.
Ngày hôm ấy, Lục Tiểu Nhạc ban đầu vui mừng khôn xiết, nghĩ thầm cuối cùng cũng không còn ai tranh TV, tranh ăn thịt, tranh WC, cô lại có thể làm tiểu bá vương ở nhà như xưa, sớm nắng chiều mưa, muốn làm gì thì làm.
Vậy mà mới qua vài ngày, sự hài lòng chỉ còn lại chán nản.
Đột nhiên cô phát hiện hóa ra chương trình TV bây giờ rất buồn chán, một bộ phim truyền hình quảng cáo đến vài phút, chớp mắt cái đã hết phim; Lâm Mai kho thịt kho tàu có ngon đến mấy, ăn nhiều cũng ngấy, có người tranh với mình mới thú vị; buồn chán nhất chính là vừa nghĩ đến không ai tranh WC, vậy mà ngay cả nước cũng không muốn uống…
Ngày hôm đó thật sự là, vô cùng buồn chán….
Trôi qua vài ngày vô vị, cũng đến lúc trường học khai giảng, chào đón Lục Tiểu Nhạc bước vào năm học mới. Mặc dù học sinh Chí Đức có thể được hưởng đặc quyền lên thẳng cao trung, nhưng nếu như thành tích thi giữa kì quá kém, cũng có nguy cơ bị sàng lọc, mà Lục Tiểu Nhạc lại đúng là một nhân vật nguy hiểm như thế.
Vì thế, thấy chủ nhiệm Đường đã tìm cô nói chuyện, tiếc là Lục Tiểu Nhạc vẫn thói cũ vào tai phải ra tai trái, không coi trọng những gì ông nói.
Thầy Đường vốn là một người nóng tính, thấy Lục Tiểu Nhạc như vậy, thì có chút kích động, nói: “Tiểu Nhạc, em đừng nghĩ lên cao trung rất dễ, trên đời này không có chuyện gì hoàn hảo cả, cho dù anh trai em ưu tú như vậy, chẳng phải vẫn học lại sao?”
Vừa nhắc đến Trác Hàng, Lục Tieru Nhạc lập tức bùng nổ: “Anh trai em sao chứ? Anh ấy vì bị thương nên mới thi không tốt, nếu phát huy như bình thường, sớm đã thành công!”
Thầy giáo Đường không nghĩ rằng lời mình nói sẽ khiến Lục Tiểu Nhạc phản ứng như vậy, vội vàng chuyển trọng tâm câu chuyện. Nhưng Lục Tiểu Nhạc cũng không dễ dàng như vậy, nhất định phân rõ đúng sai. Cứ như vậy bỏ đi, không nể mặt thầy giáo chút nào, không nén được giận, ông gọi điện nói chuyện với Lâm Mai.
Tuy rằng đã quen với việc con gái bị chủ nhiệm lớp phàn nàn, nhưng trên đường về nhà Lâm Mai vẫn nhịn không được hỏi Lục Tiểu Nhạc, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Lục Tiểu Nhạc chỉ cúi đầu không nói gì, chỉ nói không phải cô không muốn cho bà biết, mà là căn bản cô cái gì cũng không rõ, vì sao lại vì Trác Hàng mà xảy ra mâu thuẫn với thầy giáo, rõ ràng bản thân phải ghét Trác Hàng mới đúng, vì sao bây gờ trái lại muốn bảo vệ hắn?
Thấy Lục Tiểu Nhạc không nói lời nào, Lâm Mai đành phải thôi, ngược lại nói: “ Đúng rồi, mai thứ bảy, mẹ với ba phải ra ngoài sớm.”
“Đi đâu ạ?” Lục Tiểu Nhạc hỏi.
“Đi đến trường thăm Tiểu Hàng.”
Lâm Mai nói vậy, Lục Tiểu Nhạc mới nhớ ra, vì chế độ trường ôn thi tương đối nghiêm ngặt, Trác Hàng đã vài tuần không về nhà. Cô không suy nghĩ nhiều, vội vàng nói: “Con cũng đi!”
“Con?” Lâm Mai nghi hoặc nhìn cô.
Lục Tiểu Nhạc có chút xấu hổ, giải thích: “Con chưa thấy qua trường ôn thi như thế nào…”
“Đứa trẻ này…” Lâm Mai bất đắc dĩ cười cười, “Vậy ngày mai đừng ngủ nướng, dậy sớm một chút.”
“Dạ!” Cô dõng dạc vâng lời.
Lục Tiểu Nhạc nghĩ mình nhất định điên rồi, nếu không tại sao lại chủ động đi tìm kẻ đáng ghét ấy, càng nghĩ càng thấy hổ thẹn, cho nên mới nhớ mãi không quên. Cứ như thế, sáng sớm thứ bảy, Lục Tiểu Nhạc đã vội vã rời giường, theo ba mẹ lên đường.
Trác Hàng được học ở trường tốt nhất – Hồng Ch