XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3367 lượt.

y : snow_angel1410 TVE
Tin vui của kế tử không thể khiến bệnh tình của bà Diệp chuyển biến tốt hơn, hoá trị đã khiến tình trạng cơ thể bà mỗi lúc một tuột dốc, Diệp Khiên Trạch vốn gượng cười tỏ ra thiên hạ thái bình cũng chẳng cách nào giấu bố mình được nữa.
Diệp Bỉnh Lâm sau khi biết được bệnh tình của vợ đã tự nhốt mình trong phòng bệnh suốt một ngày, không ăn, không uống, không ngủ. Bác sĩ, y tá, người thân, hầu như tất cả mọi người đều không tồn tại đối với ông nhưng ông vẫn bắt buộc phải chấp nhận sự thật.
Ngày cưới của Diệp Khiên Trạch và Hướng Viễn cuối cùng đã được định vào nửa năm sau, cả Giang Nguyên đã bắt đầu xoay quanh ngày ấy. Hướng Viễn là người làm việc có kế hoạch rõ ràng, mọi thứ đâu ra đó, đại sự trong đời mình càng không thể là ngoại lệ, yêu cầu của cô cao, rất nhiều chuyện phải cố gắng hết sức mà làm, chuyện công chuyện tư đều đè trên vai, xoay vòng vòng như con quay. Dưới sự sắp xếp của cô, Diệp Khiên Trạch – ông chồng sắp cưới – đã thở phào nhẹ nhõm, có thể dốc sức chăm lo cho song thân đang nằm trong bệnh viện.
Lúc rảnh rỗi, Hướng Viễn cũng thường lui tới bệnh viện, thăm Diệp Bỉnh Lâm hoặc bà Diệp. Đặc biệt là với bà Diệp, mọi người trong lòng đều hiểu những ngày tháng có thể được ở bên bà đang dần ít từng ngày.
Điều kỳ lạ là, bà Diệp lại đón nhận tình hình bệnh tình đang chuyển biến xấu của mình rất thản nhiên, vượt xa tưởng tượng của mọi người. Trong trí nhớ của Hướng Viễn, bà là người phụ nữ dịu dàng có đôi mắt u hoài, song lúc này đây, khi bà xanh xao nằm trên giường bệnh lại khiến người ta cảm nhận được sự bình thản đến từ nội tâm của bà.
Có vài lần, Hướng Viễn nhìn thấy Diệp Quân ở bên giường bệnh của bà Diệp, tuy cậu chẳng thể thân thiết với mẹ kế như mẹ ruột mình nhưng sự quan tâm chăm sóc thuở nhỏ của bà đối với cậu thì không sao quên được. Việc Diệp Quân thường làm là ngồi bên giường đọc báo cho bà nghe, Hướng Viễn đến thì bê chiếc ghế lại ngồi gần cậu, nghe cậu đọc từ tin giải trí đến tin kinh tế. Khi bà ngủ thiếp đi, trong đôi mắt cậu mới lộ ra vẻ bi thương và xót xa, thần thái ấy khiến Hướng Viễn bỗng cảm nhận được cậu ta đã trưởng thành hơn nhiều.
Trước mặt Hướng Viễn, Diệp Quân không nhắc đến chuyện cưới xin của cô, thậm chí cũng không nhắc đến trận cãi vã giữa cậu và bố. Ngược lại có lần Diệp Khiên Trạch nói với Hướng Viễn: “A Quân trong lòng thấy không vui. Hướng Viễn, em nói xem anh có phải đã quá ích kỷ không?”.
Cô cúi đầu cười, nhẹ nhàng xiết chặt tay anh: “Ai lại không ích kỷ bao giờ?”.
Hai người đã quen nhau hai mươi mấy năm nay, lại sắp thành vợ chồng, cảm giác ấy kì diệu đến nỗi không thể diễn tả, giống như hai người vô cùng thân thiết, đi trên con đường hoàn toàn xa lạ, vẫn là những người ấy, song đường đi đã khác, bạn đành phải nhìn kỹ lại người cũ trong một phong cảnh mới.
Diệp Khiên Trạch là người bạn tốt, đương nhiên cũng là người yêu dịu dàng ân cần, không chê vào đâu được nhưng Hướng Viễn vẫn đang chờ anh đến chuyện Diệp Linh. Anh giống như mọi người trong nhà họ Diệp, đều trở nên mất trí tập thể, anh đã xem cô gái gầy yếu xanh xao, coi anh trai như cả thế giới của mình chưa từng tồn tại.
Cuối cùng Hướng Viễn không thể chịu được sự trốn tránh của anh, chủ động hỏi: “Diệp Linh biết chuyện anh sắp kết hôn chưa?”.
Diệp Khiên Trạch trầm tư một lúc rồi nói: “Anh không biết. Nhưng như em từng nói, trên thế giới này chỉ cần bí mật mà một người biết thì sẽ không còn là bí mật”.
“Nhưng mọi người không ai định nói rõ cho cô ấy biết à?”.
Anh nhíu mày: “Không, anh chỉ không biết nên nói thế nào”.
“Được, vậy em nói với cô ấy”.
Hướng Viễn nhìn thấy vẻ chần chừ quen thuộc trong mắt Diệp Khiên Trạch. Cô nghĩ, có lẽ anh là người theo chủ nghĩa lý tưởng một cách ngây thơ, mỗi một điểm xuất phát đều là thiện ý, song lại không thể điều khiển nổi kết quả.
“Vẫn câu nói đó, anh không muốn làm tổn thương bất cứ ai đúng không? Bất chấp anh đối với Diệp Linh thế nào thì cô ấy yêu anh, điều này không thể nghi ngờ. Khi anh quyết định kết hôn thì anh cũng phải biết cô ấy chắc chắn sẽ thất vọng. Sớm muộn gì cũng phải biết, cùng sống dưới một mái nhà, anh có thể giấu được bao lâu? Làm gì có chuyện mọi việc đều viên mãn như anh muốn?”
Diệp Khiên Trạch đáp: “Không biết vì sao mà khi anh nhìn vào đôi mắt Diệp Linh thì không cách nào thốt lên lời. Thực ra, anh có gì tốt đâu?”.
“Không phải anh tốt, mà là cô ấy không còn cách nào khác”, Hướng Viễn trả lời.
Nhưng đâu chỉ là Diệp Linh mà ngay đến Hướng Viễn cũng không gì không làm được. Chẳng lẽ không còn cách nào khác hay sao?
Sau khi Diệp Bỉnh Lâm ngã bệnh, Hướng Viễn cũng không thường xuyên đến nhà họ Diệp nữa. Mùa thu, những dây leo vương vít ngoài nhà đã héo úa hơn nửa, lá rơi khắp sân, chỉ còn dây nho màu nâu, nhìn từ phía xa như vô số các khe nứt góc cạnh.
Vì một đợi hội chẩn gấp cho bà Diệp nên Diệp Khiên Trạch phải ở lại bệnh viện. Từ khi biết chuyện cưới hỏi giữa Diệp Khiên Trạch và Hướng Viễn, thái độ của dì Dương và cô đã khách sáo hơn nhiều. Bà vốn nghĩ rằng, Hư