Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343334

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3334 lượt.

không thấy xa lạ với cái tên này. Mọi người đều biết Hướng Viễn xem trọng người đó, mà anh ta quả thực là một nhân viên rất giỏi, im lặng thực ra là đã thể hiện quyết định chấp nhận của đa số mà thôi.
Không ai ngờ, người phản đối duy nhất lại là Diệp Khiên Trạch - "người đàn ông tốt" nổi tiếng trong công ty. Lý do của anh là Châu Quân tuy giỏi nhưng thời gian làm việc ở công ty quá ngắn, để anh ta dẫn đầu đoàn đến làm việc ở tỉnh ngoài e rằng mọi người không phục, lúc đó xảy ra vấn đề gì cũng khó xử lý. Cùng lúc với việc anh phản đối là đề xuất một người khác -một trưởng nhóm kỳ cựu họ Đàm. Nếu nói đề nghị này vẫn nằm trong phạm vi Hướng Viễn chấp nhận được thì khi Diệp Khiên Trạch nêu kiến nghị đội phó sẽ do Trần Kiện đảm nhận, cô đã ngẩng phắt đầu lên nhìn Diệp Khiên Trạch, suýt chút nữa đã bóp vỡ cốc nước trong tay.
Trần Kiện chính là con trai thứ của Trần Hữu Hòa. Sau khi cha mất, anh ta được chiếu cố nhận vào công ty, vừa đến đã có chỗ ngồi ngon lành, đó là làm việc trong nhóm lắp ráp linh kiện, là nơi có thể học hỏi nhiều nhất, biểu hiện của anh ta cũng khá tốt.
Hướng Viễn cảm thấy da thịt dưới cổ mình đau nhói như bị bỏng. Khi chất axit ấy hắt lên người, những vết đỏ táy khiến cô không dám để lộ cho Diệp
Khiên Trạch thây trong suốt một quãng thời gian dài bởi cô không muôn anh biết người anh một lòng giúp đỡ lại hiểm độc thế nào, cô không muốn anh thấy thất vọng. Đương nhiên hiện nay, Hướng Viễn thấy Diệp Khiên Trạch đang dùng một thứ còn bỏng rát hơn hắt lên mặt cô.
Người hắt axit là anh trai của Trần Kiện, đã bị Hướng Viễn đổi một lý do khác "mời" vào tù, loại người suốt ngày uống rượu phá phách như anh ta thì tìm cớ để đưa vào đó không khó chút nào. Còn Trần Kiện trong thời gian làm việc ở Giang Nguyên cũng được xem là an phận thủ thường, Hướng Viễn biết, Diệp Khiên Trạch phái anh ta đến Quý Châu lúc này là cho anh ta một cơ hội lập công, khi trở về sẽ có lợi trong việc cất nhắc. Diệp Khiên Trạch không bao giờ quên được chuyện Trần Hữu Hòa, Hướng Viễn nhẫn nhịn nhưng bây giờ trước mặt bao nhiêu người, anh lại không cho cô một lý do để thỏa hiệp.
Hướng Viễn thấy lưng mình rời khỏi lưng ghế dựa, cứng đờ và ưỡn thẳng, sau đó dần dần thả lỏng trong ánh mắt thăm dò lặng lẽ của mọi người.
"Còn ai có ý kiến không?", cô nhìn quanh phòng một lượt rồi hỏi.
Im lặng như tờ.
"Được, thế thì quyết định như vậy, tan họp."
Hướng Viễn nhanh nhẹn, dứt khoát thu dọn giấy tờ trước mặt, rời khỏi ghế và ra khỏi phòng, không hề dừng lại giây nào.
Hôm đoàn nhân viên xuất phát, Phó tổng Lý nói với Hướng Viễn: "Lúc tôi nhắc đến Châu Quân phải chú ý đến sách lược hơn mới đúng".
Hướng Viễn cười, ngăn ông ta rồi nói tiếp: "Sao chú nghĩ đơn giản thế? Chú đổi cách nói khác liệu có hữu dụng hơn không? Chuyện này không liên quan đến chú, anh ấy chỉ nhắm vào tôi thôi".
Diệp Khiên Trạch không thể nào không biết việc Hướng Viễn xem trọng Châu Quân. Hướng Viễn cảm thấy anh không phải là phản đối Châu Quân,
cũng chăng phản đôi bản thân việc này mà anh đang phản đôi cô, phản đôi người phụ nữ đầu ấp tay gối nhưng lại có quá nhiều mưu kế là cô. Việc này đã không còn là lần đầu sau sự kiện Viên Tú, Diệp Khiên Trạch về sau yêu cầu Hướng Viễn thương lượng với ông chủ Thôi đưa Viên Tú đến bộ phận khác trong khu nghỉ mát nhưng Hướng Viễn đã từ chối. Bắt đầu từ lần đó, những việc Hướng Viễn quyết định, anh luôn phản kháng lại theo bản năng.
Có lẽ điều mà Diệp Khiên Trạch muốn là cảm giác chiến thắng Hướng Viễn ở một hình thức nào đó. Giờ đây, cô như một mặt trái, tồn tại để đối lập với anh.
à.
Hướng Viễn biết nên cô đã từ bỏ việc tranh cãi trong hội nghị. Sau việc đó cô cũng bắt đầu hối hận, cô nghĩ, có phải mình đã sai không? Có lẽ cô nên học cách nhượng bộ và thỏa hiệp trước Diệp Khiên Trạch. Những việc sai và đúng đó, quy tắc mà cô quyết giữ gìn có quan trọng hơn chồng cô không? Cô không thể để mình và Diệp Khiên Trạch tiếp tục như vậy. Không thể mở to mắt nhìn người mà cô khổ sở theo đuổi lại mỗi ngày một xa mình.
Thế nên, đêm trước hôm đoàn nhân viên có Trần Kiện xuất phát đi Quý Châu, Hướng Viễn quay người lại, khó nhọc giải thích với người nằm cạnh: "Khiên Trạch, điều em muốn nói với anh là, em không hề có thành kiên với gia đình Trần Hữu Hòa, cũng không phản đối sự chiếu cố của anh với họ, chỉ là... chỉ là em cảm thấy việc gì cũng nên có mức độ. Tất nhiên, "mức độ" của em có lẽ anh sẽ thấy là hà khắc. Tất cả những xuất phát điểm của em đều vì công ty, em... em không phải là rất... Nói thế nào đây, không phải là... mà em chỉ muốn anh hiểu em".
Diệp Khiên Trạch vẫn tỉnh táo nhưng anh không quay người lại, chỉ lạnh nhạt nói: "Hướng Viễn, anh không cách nào hiểu được phép tắc lạnh lùng của em. Cho dù em đúng thì cái đúng của em quá vô tình, khiến người ta lạnh người".
"Nhưng em có vô tình với anh không? Khiên Trạch, việc nào ra việc đó, vì những việc này mà làm ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta, em rất... rất buồn."
"Em chỉ biết buồn vì chuyện của mình, phải không?"
Hướng