Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3547 lượt.

chẳng trách cậu chỉ làm một viên cảnh sát quèn mà lại vui sướng thỏa mãn như thế.
"Ấy, em phải đi rồi, nếu đến muộn thì bị đội trưởng mắng chết." Diệp Quân lau miệng rồi giành móc ví ra, lắc lắc trước mặt Hướng Viễn: "Hôm trước phát lương, đã hẹn hôm nay em trả mà".
Hướng Viễn làm động tác mời tự nhiên, cậu cười rồi vẫy tay gọi phục vụ bỗng bất ngờ kêu lên một tiếng: "ủa...Hướng Dao!".
Hướng Dao ăn mặc rất thời trang, đang đứng lạnh lùng ngoài cửa quán ăn. Do Diệp Quân nhanh mắt nên cô bất đắc dĩ phải tiến đến chỗ họ.
"Chắc tôi không làm phiền hai người chứ?" Miệng tuy nói thế nhưng cô không có ý định bỏ đi.
"Nói gì vậy?" Diệp Quân cười bảo: "Lâu quá không gặp cậu rồi. Tôi phải đi đây, hai người trò chuyện đi nhé".
Hướng Viễn bất giác thu lại nụ cười trên gương mặt, nhìn Hướng Dao một cái rồi hỏi: "Đã ăn gì chưa? Nếu chưa thì ngồi xuống đi".
"Tôi không đáng sợ thế chứ, vừa đến cậu đã bỏ đi. Lúc nãy nói chuyện riêng tư thầm kín à?", Hướng Dao nửa cười nửa thật hỏi Diệp Quân.
Diệp Quân ngẩn người rồi đỏ bừng mặt nhưng lúc nói vẫn rất điềm tĩnh: "Làm gì có chuyện đó. Tôi đang vội đi làm. Lần sau ăn cơm với nhau nhé. Hướng Dao, cậu mà còn đùa với tôi nữa thì lần sau mất khách đấy. Còn nữa, Hướng Viễn lúc nào cũng nhắc cậu, hai chị em trò chuyện lâu một chút."
Hướng Viễn thầm nghĩ, cái cậu nhóc Diệp Quân này bình thường ở cạnh mình lúc nào cũng tỏ vẻ không chịu lớn nhưng khi nói chuyện trước mặt người khác thì cũng ra ngô ra khoai lắm.
Hướng Dao nhìn thấy khóe môi Hướng Viễn nhướn lên thì hơi ngạc nhiên, hỏi: "Hướng Viễn, tâm trạng chị cũng khá quá nhỉ?".
"Em bảo chị phải thế nào?", Hướng Viễn nhún vai.
Hướng Dao do dự một lúc rồi nói: "Chắc không phải chị không biết nhỉ. Anh Diệp, không, phải gọi là anh rể mới đúng. Tôi nghe nói... nghe nói anh ta ở ngoài...".
"Hướng Dao, cậu nói bậy gì thế?" Diệp Quân nghe thấy vậy liền ngắt lời Hướng Dao, sự thân thiện trước đó đã biến thành sự cảnh giác. Cậu không ngờ Hướng Dao bộc trực như vậy, vừa đến đã đề cập đến chuyện này,
Hướng Viễn tuy không tỏ ra điều gì nhưng cậu tin chắc rằng cô rất đau lòng.
Sự trở mặt vô tình của Diệp Quân đã khiến Hướng Dao thấy tổn thương bởi cậu vẫn chỉ biết bảo vệ Hướng Viễn, trong mắt cậu ngoài Hướng Viễn ra thì chẳng còn ai khác. sắc mặt cô sa sầm, cơn giận trong bụng bốc lên, thế là nói năng càng không biết kiêng kỵ hơn: "Cậu hoảng hốt cái gì? Có phải là bí mật gì đâu, cả thế giới biết hết rồi".
"Chị ấy là chị cậu, tại sao cậu phải..."
"Cãi nhau gì vậy?" Câu nói khẽ của Hướng Viễn khiến họ đều yên lặng.
"Hướng Dao, em đến tìm chị là để báo chị biết chuyện này à? Được thôi, giờ thì chị biết rồi."
Hướng Viễn tiếp tục ăn những món ăn đã hoàn toàn nguội lạnh trên bàn.
"Chị biết rồi?" Hướng Dao khẽ hè đôi môi, nói tiếp: "Chị làm sao thế? Anh ta có tình nhân ngoài kia, chị biết mà vẫn để mặc anh ta à? Hướng Viễn, cứ giả câm giả điếc làm ra vẻ hạnh phúc rồi sống bình lặng với anh ta như thế ư? Chồng của mình thay lòng đổi dạ cũng mặc kệ sao? Chị không phải là máu lạnh mà là không có tim gan!".
"Em thì có lòng có dạ nên đến đây nhắc nhở nên chị phải cảm ơn em đúng không?" ^ệpOữ
Vẻ lạnh nhạt của Hướng Viễn khiến Hướng Dao giận run người: "Chị tưởng tôi muốn lo chuyện chị à? Chị mặc kệ đúng không? Thế thì tôi báo chị biết, Diệp Khiên Trạch và cô ả kia quan hệ rất tốt, tối qua họ còn cùng nhau ra biển câu cá, ân ái như keo sơn. Bọn họ đã không coi chị ra gì cả!".
Những lời này của cô đã khiến sắc mặt Hướng Viễn thay đổi: "Ai bảo em biết những chuyện này?".
"Chẳng cần ai nói tôi cũng biết vì A Tuấn hiện giờ đang làm việc ở bưu điện. Anh họ anh ấy tối qua có việc nên gọi anh ấy xuống tàu, lúc đi anh ấy nhìn thấy chồng chị và cô ả kia cầm dụng cụ câu cá xuống tàu... vốn chuyện này chẳng chút liên quan đến tôi, nếu không vì lúc tan sở tôi đi ngang nhìn thấy bọn họ thì tôi đã chẳng thèm quan tâm làm gì."
"Em đang ở thành tây, công việc mới ở trên đường Tô Châu mà. Sao, bình thường đi làm hay tan sở đều rảo một vòng lớn như vậy à?" Hành tung của anh lộ ra từ miệng Hướng Dao khiến đầu cô đau như muốn vỡ ra.
Hướng Dao bẻ ngón tay mình một cách thiếu tự nhiên: "Tôi đi làm thế nào, không cần chị phải lo".
"Vậy được, chị cũng không muốn lo. Những gì cần nói đã nói rồi, nếu em không định ngồi xuống ăn cơm thì đi đi".
Hướng Dao vẫn ưỡn thẳng người đứng nguyên tại chỗ với vẻ kiên quyết: "Dựa vào đâu mà chị bảo tôi đi thì tôi đi?".
"Em không đi thì chị đi." Hướng Viễn đặt bộ đồ ăn bằng thép trong tay xuống đánh "rầm" một tiếng rồi không nói năng gì, bước ra ngoài qua khe hở giữa Diệp Quân và Hướng Dao.
Hướng Dao mắt đỏ vằn, thẫn thờ nhìn chỗ ngồi trống không của Hướng Viễn, không nói lời nào.
Diệp Quân thở dài: "Cậu chẳng hiểu tính khí chị ấy gì cả. Chị ấy như thế thì cậu thấy vui lắm sao? Tôi biết cậu đến đây thực ra là vì quan tâm đến chị ấy, nhưng...".
"Tại sao tôi phải quan tâm đến chị ấy? Chị ấy sống chết thế nào thì liên quan gì đến tôi?" Hướng Dao cứng mồm, nước