Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1343245
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3245 lượt.
. Sức mạnh của Hướng Viễn không nhỏ nhưng cậu sợ làm cồ bị thương nên không tránh né cũng không làm gì, chỉ ôm lấy cồ không chịu buông.
Cuối cùng, Hướng Viễn không chống lại Diệp Quân, mắng không đi, đánh không lùi, đẩy cũng không ra, sự tuyệt vọng khiến nước mắt cô đã chảy tràn. Cồ điên rồi, tại sao cồ lại nghĩ mình có con? Cô đã quên mất bao lâu rồi mình không ngủ cùng Diệp Khiên Trạch trên một chiếc giường, thế mà còn dệt mộng tặng chính mình rồi tặng cho mình một niềm vui giả tạo. Đời này kiếp này, cô không còn có được bất kỳ thứ gì thuộc về Diệp Khiên Trạch nữa, ngoài hồ ức của mình.
Diệp Quân vuốt mái tóc cồ, hết lần này đến lần khác. Hướng Viễn dựa vào ngực cậu, rơi nước mắt nói một câu như đang mộng du: "Tha thứ cho em".
Tha thứ cho em.
Ai tha thứ cho ai? Diệp Quân không biết câu này phải nói từ đâu nhưng cậu biết mình đau lòng như xé nát tim gan là vì ai. Và như bị nhập hồn, trong cơn lẩm bẩm mê loạn của Hướng Viễn, cậu dùng môi hút cạn nước mắt trên mặt cồ, từ gò má đến khóe mắt, sau đó đến trán, run rẩy, kéo dài mà cô lại không hề kháng cự. Lúc ấy, cậu mới biết trán cô nóng như lửa đốt...
Trận ốm này của Hướng Viễn kéo dài đến nửa tháng. Cô sốt rất cao, hạ rồi lại nóng, nóng rồi lại hạ, mê man không tỉnh dậy nổi, cũng không dậy được, không còn quan tâm đến chuyện gì nữa. Bên công ty đã biết Diệp gia xảy ra chuyện, Đằng Vân đột nhiên biến mất, Phó tồng Lý và vài lãnh đạo cấp cao thường xuyên túc trực ở nhà họ Diệp. Còn hành tung của Diệp Khiên Trạch càng như đá chìm xuống biển, như thề một người sống sờ sờ thế mà bỗng dưng biến mất khỏi thế gian.
Diệp Quân phải lo việc cả ở Cục Công an lẫn trong nhà, Diệp Bỉnh Lâm cũng đến thăm Hướng Viễn mấy lần. Sự mất tích của con trai lớn khiến ông càng già hơn đến chục tuổi. Việc này khiến Phó tồng Lý và mọi người cũng không nhẫn tâm đẩy đủ các loại văn kiện báo cáo lên người nhà này nữa.
Buổi tối, Diệp Quân thường túc trực bên giường Hướng Viễn, ngắm gương mặt cô trong giấc ngủ lúc mỉm cười, lúc thì chau mày, lúc thì rơi lệ. Thậm chí cậu đã nghĩ, nếu cả đời này cô cũng không tỉnh lại cũng chẳng sao, cậu sẽ ở bên cô suốt đời, đến già, đến chết.
Nhưng ước mơ đó có lẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được. Nửa tháng sau, khi Diệp Quân bò rạp bên giường ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy, trên giường đã không có ai, cậu vội vội vàng vàng tìm kiếm thì dì Dương báo: "Sáng sớm đã dậy, bảo đến công ty làm việc rồi".
Trận ốm này của Hướng Viễn như giấc mộng xuân không lưu dấu vết, khỏi ốm thì mộng cũng dứt. Cô vẫn bận rộn, bàn tay sáng suốt vẫn giải quyết mọi vấn đề, vừa sắp xếp chuyện lớn nhỏ trong cồng ty, vừa tìm kiếm tung tích của Diệp Khiên Trạch.
Trong lúc ấy, Đằng Tuấn có đến tìm Hướng Viễn một lần, truy hỏi tin tức của anh họ Đằng Vân nhưng Hướng Viễn nói: "Nếu cậu gặp được anh ta thì phiền nhắn hộ là tồi cũng đang tìm".
Không bao lâu sau, Diệp Quân nghe nói Viên tú sau một lần đến kiểm tra ở bệnh viện thì đứa con đã mất đi một cách lạ lùng. Nghe nói người phụ nữ đó gào khóc như kẻ điên, luôn miệng nhắc đến tên Hướng Viễn nhưng Hướng Viễn lại ra vẻ không hề quan tâm đến chuyện đó. Viên Tú là người duy nhất có liên quan trực tiếp đến vụ án bắt cóc Diệp Khiên Trạch, đến giờ này vẫn chưa thoát khỏi liên can nên vẫn nằm trong tầm kiểm soát của cảnh sát.
Mề
Trên thực tế, sau khi Diệp Quân biết Viên Tú đã có thai, trong lòng luôn có một cảm giác khó tả, cậu nghĩ mình đã biết được đáp án nhưng bản thân lại không muốn nghĩ đến, cũng không muốn tìm hiểu cho rõ bởi hiểu quá rõ xưa nay chưa bao giờ là chuyện tốt, vậy thì cậu thà là cứ là người ngây thơ.
Hôm ấy, Hướng Viễn đã hẹn trước sẽ về nhà sớm ăn tốt nhưng rất muộn mới xuất hiện. Hướng Viễn bảo cô đi tiễn "người yêu của bạn", "người yêu của bạn" đã đi đến một nước khác rất xa, có lẽ cả đời cũng không đặt chân lên mảnh đất này nữa. Trên đường về, cồ cũng chọn luôn cho mình một chiếc di động mới.
Diệp Quân dè dặt hỏi cô: "Anh cả đã hơn tháng nay không có tung tích gì rồi, cuộc tìm kiếm ven biển có cần tiến hành nữa không? Chị cũng biết việc này rất hao tốn tiền tài và nhân lực mà".
Hướng Viễn ngồi ngay ngắn, cười với cậu: "Diệp Quân, sống phải thấy người, chết phải thấy xác".
Câu này cô đã nói bốn năm.
Mộng tỉnh hoang lạnh
Cô vẫn nằm mộng, một giấc mộng dài vô cùng, tất cả mọi thứ trong mộng đều rải rác võ vụn như ánh điện. Tỉnh khỏi giấc mộng, chẳng còn ai ờ lại bên mình, ngoài chính cô.
Buổi sớm mai của tháng Bảy, trời sáng rất nhanh, lúc tỉnh dậy, Hướng Viễn phát hiện mình đang co ro trên một góc giường, vẫn là chiếc giường to của nhà họ Diệp, bề rộng có đến hơn hai mét, mỗi lần cô nằm một mình trên ấy, lúc nào cũng có cảm giác chiếc giường này rộng thênh thang, mà sự trống vắng ấy lại vô cùng quen thuộc như thể suốt đời suốt kiếp cô phải là như thế rồi.
Đêm qua, cô vẫn nằm mơ, một giấc mộng dài vô cùng, tất cả mọi thứ trong mộng đều rải rác vỡ vụn như ánh điện. Tỉnh khỏi giấc mộng, c