XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343216

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3216 lượt.

đi rất xa, chủ quán đuổi theo, bảo cô chưa trả tiền khiến cô cười phá lên, làm động vết thương trên mặt, đau như rách toạc.
Sau đó, cô đến "Tả Ngạn", địa bàn của Chương Việt. Người phụ nữ hạnh phúc tự lừa mình lừa người vẫn kiều diễm xinh đẹp trong bóng đêm, cô nói với Hướng Viễn: "Uống một cốc như tớ này, nâng tay cao lên, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống... Một phút sau, chẳng ai hạnh phúc bằng cậu".
Hướng Viễn nói: "Tường thuật như hút ma túy ấy".
Nhưng cô cũng làm theo. Cô cực ghét uống rượu nhưng lăn lộn trên thương trường hiếm khi bỏ được nó. Mấy năm trước tránh được thì tránh được, còn vài năm nay theo sự lớn mạnh của Giang Nguyên, cơ hội buộc cô phải nâng ly kính rượu không nhiều, người khác nâng ly đến, cô cười cười, hớp một ngụm nước cũng vậy thôi.
Nhưng đêm nay, cô rất nghiêm túc làm theo Chương Việt - đưa tay, ngửa đầu, há miệng, nuốt xuống... Hạnh phúc liệu có đến như mong đợi?
Không biết đã lặp lại động tác ấy mấy lần, tiếng cười quái dị của Chương Việt không ngừng vọng đến. Hướng Viễn chống cằm, thấy cô nàng đang dùng ánh mắt lả lơi với chàng trai trẻ bên cạnh một cách không kiêng kỵ gì: "...Mảnh mai, thon thả, vai rộng chân dài, gương mặt thiên sứ, dáng người ma quỷ. Lớn rồi, suýt nữa không nhận ra, rất ổn, chị rất thích... Hay là uống một cốc với chị nhé?".
Trong ánh đèn lập lòe, Hướng Viễn biết người ấy đang đỏ mặt. Cậu cầm lấy cốc rượu của Hướng Viễn, do dự chạm khẽ với cốc Chương Việt.
Cô nàng Chương Việt chưa chịu thôi, liếc mắt nói: "Không được, trừ phi cậu giao môi với chị".
Hướng Viễn mím môi, vừa nhìn trò hay vừa cười, chàng trai ấy lại liếc nhìn cô một cái, cầm chai rượu Vodka chỉ còn lại một phần ba lên, ngậm lấy miệng chai, uống cạn rượu trong đó.
"Chị, được chưa?"
Cậu nói với Chương Việt nhưng tay lại kéo Hướng Viễn đứng dậy. Hướng Viễn cũng không vùng vẫy, mặc cậu kéo tay mình rời khỏi đó. Dù sao cô đã đợi quá lâu, hạnh phúc mà Chương Việt nói cũng không thấy xuất hiện.
"Ấy, muốn đưa người ra khỏi chỗ tôi không dễ đâu." Một bàn tay ngọc ngà với các móng tay sơn màu đỏ thắm của Chương Việt giữ lấy cánh tay chàng trai trẻ, Hướng Viễn cũng không nhìn rõ cậu tránh né thế nào mà trong tích tắc đã thoát ra được. Chương Việt cười gào lớn phía sau: "Hướng Viễn, cậu đền móng tay cho tôi, một cái đổi lấy một tòa nhà...".






Diệp Quân là ánh ban mai bên mình ư?
Đó là lần duy nhất ừái tim cậu nảy sinh lòng tham, vì nỗi nhung nhở duy nhất của mình, lễ nghĩa liêm sỉ đều không cần, chỉ cần cô.
Hướng Viễn và Diệp Quân về đến nhà, dì Dương ra mở cửa, thấy dáng vẻ họ như thế thì sắc mặt quái lạ như vừa nuốt phải một con vẹt. Thực ra Hướng Viễn không cần ai dìu đỡ, cồ phải cám ơn những năm tháng được rèn luyện khiến chút tửu lượng cồ cũng không thua kém ai.
Khi cồ đứng trước chiếc giường rộng thênh thang vô bờ, có một tích tắc thoáng do dự - đây là chiếc giường cô đơn nhất thế gian. Một lúc sau, cồ cam chịu ngã vật xuống, mặt vùi vào gối đầu, chỉ cần tỉnh dậy thì ngày mai lại là một ngày mới nhưng ngày mới và ngày cũ thì có gì khác nhau?
Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, một đồi tay quen thuộc rơi xuống bờ vai, vén mái tóc dài của cồ ra, khẽ ấn lên vai và cồ cồ rất đỗi dịu dàng, sức lực vừa phải ấy nhưng như thể được sinh ra từ khát vọng trong tim cồ. Hướng Viễn khẽ thở dốc, nhắm nghiền mắt lại, khóe mắt bỗng ươn ướt khiến bờ trái hoang lạnh trong lòng cồ như được thấm đẫm sương đêm.
Cồ hạ thủ không nặng nhưng hơi cồn khiến cồ thấy đầu đau như muốn vỡ tung ra. Chương Việt đồ lừa đảo!
Cái tát tai ấy đã đánh vỡ sự kiên cường của Diệp Quân. Cậu quá dễ dàng bại trận trước Hướng Viễn, ôm lấy gò má, mắt đỏ vằn như một đứa trẻ đang tan nát trái tim.
"Đi!", Hướng Viễn quay mặt đi không nhìn cậu.
Cậu nuôi khan, cô kìm nước mát, chậm rãi, từ từ củi người xuồng, áp sát gò má bị cồ đánh đang đỏ lên vào bắp đùi để trần của cô: "Không phải người thì thôi, tồi là chó con nhưng tồi yêu em, không ai yêu em hơn
tôi".
Gương mặt Hướng Viễn cũng nóng bừng, cồ nhích chân ra, cười khổ sở và thở dài với không khí, cô không phải kẻ ngốc, sao cô lại không hiểu tình cảm của Diệp Quân chứ. Thế nhưng mấy năm nay, đây lại là lần duy nhất cậu nói ra câu này. Cậu thật sự như một chú chó con sắp bị bỏ rơi, áp lấy cô thật chặt, gương mặt trong sáng tuấn tú đầy vẻ vồ tội và cam chịu, phản chiếu sự tàn nhẫn của cồ.
Hướng Viễn rối loạn vô cùng, cồ không muốn thề này, cô không ứng phó nồi nhiều thế này.
"Đừng thế!" Hướng Viễn gắng sức rút chân ra, đạp một phát vừa đủ lực vào người Diệp Quân.Cồ muốn đá cậu ra nhưng lại bị cậu tóm chặt lấy chân như rắn quấn xà nhà, không thoát ra nổi. Cô đã suýt quên rằng cậu nhìn có vẻ vồ hại nhưng lại mạnh mẽ hơn cồ nghĩ nhiều. Cô lấy hết sức vùng vẫy, muốn rút chân ra khỏi tay cậu, trong lúc vật lộn lại giống như trò đùa giữa những cô cậu bé, còn thêm vài nét mờ ám. Đồi mắt trong sáng của Diệp Quân dần dần phủ đầy một màn sương mơ màng, tay càng Ồm lấy chân cồ chặt h