XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1343483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3483 lượt.

và trái tim cậu con trai nhỏ của mình, không hề có mưu đồ nào khác? Buông tay... buông tay... cô còn có tư cách "vạn bàn tự tại" không?






Báo ứng đã đến
"Diệp Quân, nếu em nói thế giới này có báo ứng thì anh có tin không?" ... "Nếu có, thì hãy để báo ừng đo hết lên người anh."
Vừa về văn phòng, di động của Hướng Viễn đã reo lên một tiếng, cô chưa kịp nghe máy thì tiếng chuông đã ngưng bặt. Lúc đầu, Hướng Viễn ngỡ là Diệp Quân vì cậu thích nhất trò này, vừa nghe có tín hiện là tắt máy ngay, để lừa cô phải gọi lại. Khi cồ gọi lại hỏi có chuyện gì thì cậu lại bảo mình không gọi, chỉ bấm nhầm số nhưng nói mãi, nói mãi mà không chịu củp máy.
Nhưng lần này không phải Diệp Quân mà là một số máy cố định lạ. Hướng Viễn nghĩ chắc lại là những số gọi đến quảng cáo nên không để tâm lắm. Ai ngờ mấy chục giây sau, điện thoại lại réo vang, vẫn cùng một số máy.
Lần này Hướng Viễn bắt điện thoại. "Alo, tôi là Hướng Viễn, xin hỏi ai đấy?"
"Em không biêt, chác là vậy... A Tuân gọi là anh Kiệt... Một mình em ở nhà, bộ dạng hắn như thế, em rất sợ... Em hét lên là đừng, đừng, trong bụng em còn có đứa trẻ nhưng hắn mặc kệ... Hắn đè lên người, bịt chặt lấy miệng em. Em nghĩ em sẽ chết, em thật sự nghĩ rằng em sẽ chết..." Nói đến cảnh đáng sợ ấy, giọng Hướng Dao cũng bắt đầu mất kiềm chế: "Sau đó A Tuấn trở về... A Tuấn điên lên, túm lấy gạt tàn thuốc thủy tinh trên trà kỷ, đập thật mạnh vào gáy hắn... Hắn chảy rất nhiều máu, đổ gục xuống đất không dậy nồi nhưng A Tuấn vẫn tiếp tục đập, đập đến khi gương mặt hắn nát ra. Em bảo, A Tuấn, anh dừng tay lại, anh sẽ đánh chết hắn mất... nhưng A Tuấn không nghe, anh ấy không còn nghe thấy gì nữa, cứ đập mãi, cuối cùng... Tên cầm thú kia đã chết, hắn chết rồi... Hướng Viễn, A Tuấn đã vì em, tên đó đáng chết nhưng cảnh sát sẽ không tha bọn em đâu, bọn em nhất định phải đi thôi. Chị giúp em, giúp bọn em với...".
Hướng Dao nói giọng đứt quãng, cứ lặp đi lặp lại nhưng Hướng Viễn đã hiểu rõ. Đằng Tuấn đã giết Trần Kiệt vậy thì có thể giải thích được sự thất hẹn của hắn. Đó không phải là oan nghiệt thì là gì? Báo ứng đến nhanh thật, nhưng tại sao nó lại nhảy đến chỗ Hướng Dao? Điều Hướng Viễn muốn nói là, cồ và Hướng Dao không phải chị em yêu thương nhau gì cho lắm, đã sớm đường ai nấy đi nhưng muốn trừng phạt thì cũng đừng tìm đến Hướng Dao chứ.
Nhưng bây giờ nguy hiểm đã cận kề, không phải lúc thở vắn than dài, Hướng Viễn cố gắng trấn tĩnh tâm trí, bảo Hướng Dao: "Em đừng dại, em chạy đi đâu được? Nên nhớ sát nhân là Đằng Tuấn chứ không phải em, bụng em to như thế thì đi được bao xa? Còn Đằng Tuấn, cậu ta đâu? Em bảo cậu ta quay lại đầu thú đi, chị sẽ tìm luật sư tốt nhất để biện hộ cho cậu ta giảm mức hình phạt xuống thấp nhất. Cậu ta ra tay không phải có mưu đồ trước, tòa án sẽ xem xét điều đó... Em hãy tin chị...".
Hướng Dao nấc lên: "Không được, A Tuấn không chịu đâu, anh ấy không cho em liên lạc với chị... Em cũng không biết là tại sao... Giết người phải đền mạng, chuyện này em biết, cho dù không chết thì anh ấy cũng phải ngồi tù cả đời. Con em sắp ra đời rồi, không thể vắng bố được, em muốn chạy trốn với anh ấy, chí ít thì bọn em cũng có thể ở bên nhau".
Hướng Viên không thuyêt phục em mình nữa. Hướng Dao là đứa khôn nhà dại chợ nhưng cồ vẫn còn một việc cần phải làm rõ: "Tại sao Đằng Tuấn không cho em liên lạc với chị? Em chắc chắn tên ấy đã chết rồi chứ? Hai người giờ đang ở đâu? Em khoan nói gì đã, gọi điện thoải ở đâu, có an toàn không? Xung quanh có ai không? Đằng Tuấn đi đâu rồi? Em không nói chị biết thì làm sao chị giúp được?".
"Trạm điện thoại công cộng, em đang ở trạm điện thoại cồng cộng. Em lén trốn Đằng Tuấn ra ngoài. Em biết chị luồn có cách hơn bọn em nhưng anh ấy nói không tin chị... ATuấn..."
"Em gọi cho ai thế? Gọi cho Hướng Viễn? Em điên rồi hả?" Giọng Đằng Tuấn và tiếng tranh đoạt vang lên ở đầu dây bên kia.
"Alo, alo, Đằng Tuấn, cậu nghe tồi nói, Hướng Dao bây giờ không thể... alo alo..."
Điện thoại đã bị cúp, mọi tiếng kêu thét đều tan biến. Nhịp tim Hướng Viễn như bị âm thanh bận máy kia khống chế, từng tiếng, từng tiếng, rất quy tắc, dồn dập, trống rỗng.
Trần Kiệt chết rồi. Hướng Viễn không biết mình có nên thở phào nhẹ nhõm hay không nhưng người giết Trần Kiệt lại là Đằng Tuấn - người đàn ông của em gái cô, là bố của đứa cháu chưa ra đời của cô. Hướng Dao đã bị kéo vào cuộc, tệ hại đến mức không thề cứu vãn. Hiện tại Hướng Viễn chỉ lo cho Hướng Dao, Đằng Tuấn giật lại điện thoại liệu có làm con bé tản thương? Tình trạng sức khỏe của con bé hiện giờ liệu có chịu đựng được sự hành hạ?
Trợ lý Tiểu Ngô gõ cửa bước vào: "Giám đốc Hướng, có hai vị khách đang ở bên ngoài...".
Hướng Viễn ngẩng lên: "Tôi chẳng đã nói rồi sao, nếu không hẹn trước thì nói là tôi không có ở đây".
Tiểu Ngô giật thót mình trước vẻ mặt của Hướng Viễn run rẩy ấp úng giải thích: "Nhưng... nhưng họ là cảnh sát, bảo muốn gặp chị để tìm hiểu chút việc...".
Đến nhanh thật