Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1343328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3328 lượt.
chỉ có cô khổ sở thôi.”
“Tôi thích chơi bời với bảo vệ đấy thì sao? Số tôi vốn đã khổ cực nhưng tôi vui vẻ, chị làm gì được tôi nào?”, Hướng Giao hất cao cằm, ánh mắt đầy khiêu khích.
“Người khác tôi không làm gì được nhưng cô, Hướng Giao, cô đừng để tôi nhìn thấy chuyện như hôm nay một lần nữa. Tôi không muốn nói những lời cay độc hơn đâu”, Hướng Viễn nhả ra từng câu từng chữ. Cô đang vội nên cũng không còn lòng dạ đâu mà tiếp tục xoắn xuýt hỏi thăm Hướng Giao. Không phải cô chưa từng giảng đạo lý cho nó nhưng tất cả đều vô dụng, chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh.
Hướng Giao quay về phòng bảo vệ nhìn bóng Hướng Viễn mỗi lúc một xa, vẻ mặt phức tạp. Anh chàng ban nãy còn hoạt bát gây cười, giờ đây căng thẳng kéo tay áo cô: “Chị em nói gì với em vậy? Chắc chị ấy không đến nỗi lên cơn điên chứ?”.
Hướng Giao nhìn anh ta vẻ mỉa mai: “Sao thế? Sợ rồi hả? Lo chị ấy làm anh mất việc à? Đồ lá gan chuột nhắt còn bám theo tôi làm gì?”.
Cô là một cô gái có đường nét gương mặt thanh tú, cho dù đang cười lạnh lùng và tỏ ra bường bỉnh thì vẫn xinh đẹp vạn phần. Anh chàng bảo vệ trẻ tuổi nhìn đến thất thần, không kìm được lên tiếng: “Chỉ cần em vui thì anh chẳng sợ gì cả.”
Hướng Giao bước vào lấy túi xách: “Có gì mà vui chứ. Tôi đi đây, anh chơi một mình đi”.
Hướng Viễn ngồi xe buýt đến bệnh viện, nhìn thấy hai chiếc xe quen thuộc ở bãi đỗ xe ngoài trời. Những người cần đến đã đến, chắc cũng vì một chuyện cả thôi. Cô khựng lại do dự, suy nghĩ xem có nên quay về rồi hôm khác lại đến không, nhưng nghĩ một lúc, cô thấy vào nghe xem họ nói gì cũng tốt, nhân tiện xem ý chú Diệp thế nào.
Phòng bệnh của Diệp Bỉnh Lâm thì Hướng Viễn đã đến nhiều lần nên cô thành thạo bước vào thang máy lên tầng bốn. Bước đến ngã rẽ ở hành lang, cô chạm mặt một đôi nam nữ đang dính lấy nhau.
Diệp Bỉnh Văn xưa nay vốn xem trọng vẻ bề ngoài hơn bất kỳ điều gì khác vậy mà lúc này, tóc tai rối bù, ông ta đang túm lấy vai một người phụ nữ, vẻ mặt phẩn nộ, còn vẻ mặt người đang bị ông ta lay không chút biểu cảm lại chính là bà Diệp mà đã lây rồi Hướng Viễn không gặp.
Hướng Viễn thầm thở dài trong bụng, đối với các vị thần tiên hoàn toàn không tồn tại, thực ra cô vốn không phải một người đặc biệt ưa thích sự kỳ ngộ, nhất là trong một buổi tối lại gặp đến hai lần. Cô thấy có phần mệt mỏi. Lúc này, Diệp Khiên Trạch tay cầm thuốc rẽ đến từ một hướng khác còn nhanh hơn cả cô, sải những bước dài đi tới, không nói không rằng, lôi bà Diệp ra khỏi Diệp Bỉnh Văn.
“Cháu tránh ra”, Diệp Bỉnh Văn hơi thở gấp gáp nhưng vẫn muốn làm ra vẻ tôn nghiêm.
Diệp Khiên Trạch chặn trước mặt mẹ kế, dùng hết sức đẩy Diệp Bỉnh Văn ra phía sau một cái: “Cút! Rốt cuộc phải làm thế nào ông mới chịu tha cho bà ấy?”.
Đáp lại lời anh là một cú đấm. Diệp Khiên Trạch không kịp tránh, người đổ nghiêng sang một bên, đến khi phản ứng kịp thì hai người đã lao vào nhau đấm đá.
Họ vẫn mặc âu phục, áo mũ chỉnh tề, mấy tiếng đồng hồ trước còn phong độ đàng hoàng nhưng bây giờ đang xông vào nhau như hai con thú hoang, ngoài việc ra sức đánh gục đối phương thì chẳng thèm đếm xỉa gì đến việc gì khác.
Hướng Viễn không muốn đến khuyên ngăn, cô đỡ lấy bà Diệp sau khi mất đi chỗ dựa đã lảo đảo sắp ngã như một thứ đồ chơi vỡ nát, giận dữ hét lên với hai người đang say xưa chiến đấu: “Đánh đi, đánh đi, để cả bệnh viện này đến xem. Tốt nhất là đến biểu diễn trước phòng Chủ tịch Diệp ấy, để chú ấy phán xem hai người ai ghê gớm hơn ai!”.
Lúc này, Hướng Viễn đã gần như không giữ nổi bà Diệp thân người đã mềm oặt đổ xuống, hai người đàn ông như choàng tỉnh, vội nhào đến đỡ. Diệp Bỉnh Văn trước kia luôn tỏ ra dữ tợn như muốn cắn người đã nhanh tay hơn, bà Diệp ngã vào cánh tay ông ta, môi mấp máy run run như muốn nói gì đó song lại không thốt nên lời.
“Cô nói gì, cô muốn nói gì?” Sự cao ngạo và mạnh mẽ của Diệp Bỉnh Văn dường như bốc hơi, giờ chỉ như một đứa trẻ yếu đuối đang cầu khẩn kỳ tích.
Bà Diệp cố hết sức mới thốt ra được một chữ, Diệp Bỉnh Văn nín thở, song chỉ nghe bà nói: “Cút!”.
Trong một thoáng, chẳng ai lên tiếng, trong ánh mắt đờ đẫn của bà Diệp chỉ là sự cầu xin. Diệp Bỉnh Văn sực tỉnh, chà lên mặt mình thật mạnh, Hướng Viễn thấy trong mắt ông ta đỏ ngầu: “Cút à? Được, tôi cút”.
Gọi cấp cứu trong bệnh viện dù sao cũng dễ dàng. Diệp Bỉnh Văn đi rồi, Hướng Viễn và Diệp Khiên Trạch không giám chậm trễ bèn theo đến phòng cấp cứu, sau đó là vô số lần xét nghiệm. Hướng Viễn cũng không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cuối cùng có người mặc áo blouse trắng dáng vẻ như bác sĩ bước đến trước mặt họ.
“Vị nào là người thân của bệnh nhân?”
“Tôi, tôi là con trai bà ấy. Bác sĩ, mẹ kế của tôi mấy hôm trước có đến kiểm tra, hôm nay đến để lấy kết quả, rồi xét nghiệm lại…”
“Tôi biết, mời anh đến văn phòng tôi một lúc được không?”
Vẻ ngập ngừng của bác sĩ thường là điềm báo trước không lành. Diệp Khiên Trạch tái mặt, đi theo bác sĩ vài bước rồi quay lại nhìn Hướng Viễn. Hướng Viễn cảm nhận được vẻ bất an của anh, để ý thấy bác sĩ không nói