XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Tác giả: Độc Mộc Châu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

giao lưu với người khác, đồ ăn cũng không quen. Mỗi tối nằm trên giường nhìn ánh trăng, nhớ đến anh là em lại khóc... nhưng không dám gọi điện cho anh, không dám để anh biết em sống không vui. Nửa đêm tỉnh dậy vì bị chuột rút, thật sự rất muốn mua một tấm vé máy bay để bay về, ở bên anh, không đi đâu cả. Tương lai, tiền đồ cũng không cần.
Vì sao lại như thế? Đỗ Tầm, anh hãy nhìn em, hãy nói cho em biết vì sao lại như thế...
Không đợi Đỗ Tầm phản ứng, Quân Lương chỉ thấy toàn thân tê liệt như bị giội nước sôi từ đầu đến chân. Cô đứng phắt dậy, không nói một lời nào nữa mà hốt hoảng chạy ra ngoài.
Gần như là phản xạ, Đỗ Tầm dụi điếu thuốc rồi chạy theo.
Để lại một mình Trần Chỉ Tình.
Ánh đèn vàng ấm áp lúc này bỗng trở nên chói mắt.
Đứng trên đường nhựa, Quân Lương ra sức đẩy Đỗ Tầm. Đây là lần đầu tiên cô thật sự suy sụp.
Giống như thuốc nổ tích tụ bao nhiêu năm đột nhiên bùng cháy. Quân Lương ngồi dưới đất, hét đến rát cổ bỏng họng:
- Mặc kệ tôi, đừng đụng vào tôi, anh đi đi, anh đi đi, cầu xin anh hãy đi đi...
Tiếng hét xé lòng khiến người ta không nỡ nghe tiếp.
Gió to như vậy, đèn đường sáng như vậy, bước chân người qua đường hối hả như vậy nhưng khoảnh khắc ấy, Tô Quân Lương cảm thấy trời đất bao la chỉ có một mình mình.
Một lúc lâu sau, Đỗ Tầm ngồi xuống ôm chặt Quân Lương đang run lên cầm cập, một cảm giác chua xót chưa từng có. Cậu hiểu sự lựa chọn của mình, cũng hiểu cái giá mình phải trả cho sự lựa chọn ấy.
Lựa chọn những gì chúng ta đã lựa chọn thì phải gánh vác trách nhiệm mà chúng ta phải gánh vác.
Giọng nói của Đỗ Tầm rất khẽ, ẩn chứa nỗi chua xót và bất lực:
- Quân Lương, anh đã làm liên lụy đến em. Nếu kết thúc những chuyện rối rắm này có thể khiến em khá hơn vậy thì sau này... anh đảm bảo sẽ không gặp em, không làm phiền em, được không?
Lúc ấy Tô Quân Lương đâu còn tinh thần và sức lực để suy nghĩ những gì Đỗ Tầm nói. Cô chỉ nức nở, ra sức gật đầu:
- Tôi không muốn nhìn thấy các người nữa... Tôi không muốn nghe những chuyện liên quan đến các người nữa... Quá khứ, hiện tại, tương lai của các người... đều không liên quan đến tôi...
- Thôi được... - Đỗ tầm nhìn dòng xe cộ nối đuôi nhau trên đường, gượng cười nói. - Thôi được, vậy anh đưa em về nhà. Sau buổi tối hôm nay em sẽ không phải nhìn thấy anh nữa, yên tâm đi.
Quân Lương ngồi ở ghế lái phụ, mệt đến nỗi không còn chút sức lực nào. Cô tháo dây an toàn, nghe thấy Đỗ Tầm gọi điện thoại cho Trần Chỉ Tình:
- Em chờ anh ở đó, không được đi đâu cả, lát nữa anh đến đón em rồi đưa em về nhà.
Thực ra những lời nói đó Quân Lương đều nghe thấy nhưng cô không còn sức lực nữa, muốn thế nào thì tùy.
Qua ngã tư rồi đi thêm mười lăm phút là đến ký túc xá nữ. Sau khi về ký túc, nằm xuống ngủ một giấc, cô thấy chẳng có chuyện gì to tát cả.
Khi Đỗ Tầm lái xe qua cửa hàng McDonald, Viên Tổ Vực đã uống hết nửa cốc Coca thứ hai.
Thực ra tôi đã không nỡ hỏi tiếp nhưng không biết vì sao, anh ta lại muốn kể cho tôi nghe. Anh ta nói:
- Tống Sơ Vi, chắc cô không nhận ra là mình có đôi mắt rất biết lắng nghe.
Tôi “sặc” một tiếng:
- Anh đúng là mù chữ, mắt dùng để nhìn, đâu phải dùng để nghe.
- Này, lời nói của cô đúng là của những người chỉ biết học một cách máy móc, chẳng có tí nghệ thuật gì cả. Cách biểu đạt đặc biệt này của tôi dĩ nhiên là cô không hiểu rồi. - Anh ta lườm tôi một cái.
Nếu đã như vậy thì tôi không khách khí mà hỏi tiếp:
- Thế về sau vì sao anh thôi học?
Nhắc đến chuyện này, Viên Tổ Vực thở dài một tiếng, một lúc rất lâu sau, anh ta nở nụ cười như tự mỉa mai mình:
- Vì… nghèo.
Bố mất, không chỉ có nghĩa là mất đi người thân, đồng thời cũng mất đi nguồn kinh tế quan trọng nhất trong nhà.
Nửa đêm, Viên Tổ Vực nhìn thấy ánh đèn trong phòng ngủ của mẹ qua khe cửa. Anh vốn định gõ cửa, nhưng vừa lại gần đã nghe thấy tiếng khóc như đang cố gắng kìm nén.
Bạn đã nghe thấy tiếng khóc ấy chưa? Cảm giác ấy… giống như nhốt một chú chim bồ câu vào trong chiếc hòm, sau đó đậy nắp lại, tiếng vỗ cánh dần dần biến thành sự tĩnh lặng.
Viên Tổ Vực nắm chặt tay, một chàng trai vốn cứng rắn, mạnh mẽ là thế, vậy mà khi đưa tay sờ lên mặt mình, trong bóng tối, chỉ thấy ướt nhòa.
Nhưng ngày thứ hai thức dậy, mẹ vẫn chuẩn bị bữa sáng nóng hổi với quẩy mua bên đường, món cháo mẹ nấu. Nhìn mọi thứ trước mắt, những lời nói đã đến miệng rồi lại trôi xuống.
Bắt đầu từ hôm ấy, Viên Tổ Vực như biến thành một người khác.
Trước đây anh không phải suy nghĩ gì cũng có thể đạt được thành tích tốt nhưng từ sau hôm ấy, sự chăm chỉ của anh khiến giáo viên cũng phải kinh ngạc.
Nhiều năm sau khi nhắc đến quãng thời gian ấy, Viên Tổ Vực nói:
- Giống như những tú tài cử nhân thời cổ đại, ngoài ý nghĩ phải vượt trội hẳn, trong đầu không có bất kỳ ý nghĩ nào khác.
Rất nhiều bạn nam cùng trang lứa vẫn còn đắm chìm trong truyện tranh, võ hiệp, bóng rổ, thậm chí tò mò với bạn khác giới và bất an với sự biến đổi tâm sinh lý nhưng chỉ mình anh là không như vậy. Thế giới của anh c