Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Ánh Trăng Nói Đã Lãng Quên

Tác giả: Độc Mộc Châu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1587 lượt.

bánh là một niềm vui không gì diễn tả được.
Tôi còn nhớ hồi ấy bà nội vẫn còn khỏe. Bà thường gói mấy đồng tiền xu vào trong bánh sủi cảo, sau đó vờ làm ra vẻ thần bí nói với tôi rằng nếu ăn được chiếc bánh có đồng xu thì sẽ rất may mắn.
Mẹ tôi không biết làm thế nào với cách làm này của bà, lúc nào cũng nói:
- Mẹ, tiền rất bẩn, có vi khuẩn!
Lúc ấy bà nội sẽ lườm mẹ và nói:
- Rửa sạch rồi!
Tôi và bố đều không đáp lời. Mối quan hệ giữa mẹ chồng với con dâu rất khó hòa thuận. Tôi là một đứa trẻ thông minh, tôi chỉ quan tâm khi nào sủi cảo chín, khi nào thì ăn được.
Người phụ trách luộc bánh là bố. Mỗi lần tôi đứng bên cạnh bố, dáng vẻ liếm mép thèm thuồng của tôi lại khiến bố bật cười:
- Sơ Vi à, không được vội, cho thêm ba lần nước lạnh bánh mới ngon.
Nước mắt của tôi rơi xuống đĩa, Viên Tổ Vực tỏ ra rất nghiêm túc, anh hỏi:
- Sau đó thì sao?
Sau đó bố tôi mất tích trong cuộc sống của tôi. Có một lần tôi đi siêu thị mua bánh sủi cảo đông lạnh, cho thêm ba lần nước lạnh giống như bố đã làm nhưng toàn bị nát. Tôi nhìn nồi bánh mà khóc rất lâu…
Từ đó về sau, tôi rất ít khi ăn sủi cảo.






Trăng tàn
1 – Cuối cùng tôi đã hiểu, tất cả buồn vui đều chỉ là tàn tro của một mình tôi.
Tôi luôn nghĩ rằng tôi sẽ ở bên mọi người mãi mãi. Mọi người sẽ lắng nghe niềm vui và nỗi buồn của tôi.
Nhưng không ngờ những gì tôi nhận được là những điều không thể ngờ tới và sự chia rẽ ác ý của nhiều người như vậy. Những sai lầm và hiểu lầm này khiến chúng ta dần dần xa cách.
Cuối cùng tôi đã hiểu, tất cả buồn vui đều chỉ là tàn tro của một mình tôi. Trên thế gian có biết bao con đường nhưng từ đầu đến cuối tôi chỉ có thể lủi thủi một mình.
Tôi biết ăn biết nói như vậy nhưng cũng chẳng thấy tôi hạnh phúc hơn ai.
Ngoài Lương Tranh, tôi còn tránh mặt rất nhiều người. Lúc đầu Cố Từ Viễn còn chắn đường tôi ở cửa giảng đường và cổng ký túc nhưng sau rất nhiều lần tôi coi anh ta là không khí, không thèm bận tâm thì không thấy anh ta nữa.
Chỉ là một ngày tôi nhận được tin nhắn của anh ta:
- Đợi em hết giận rồi quay lại, anh chờ em.
Tôi cầm điện thoại đờ người một lúc rất lâu. Tôi tưởng rằng tôi sẽ khóc nhưng không, thật sự không có một giọt nước mắt nào.
Ngoài ra vẫn còn một người, đó là Viên Tổ Vực.
Không biết có phải vì hôm ấy khi ở trong quán sủi cảo, đột nhiên tôi mở lòng mình nói với anh ta về thân thế của mình khiến anh ta nảy sinh ảo giác nào đó hay vì nguyên nhân gì khác, tóm lại biểu hiện của anh ta sau đó quả thực khiến tôi không biết phải làm thế nào.
Sau khi đi ra khỏi quán, chúng tôi đi dạo trên đường, vừa đi vừa nói chuyện. Bỗng nhiên anh ta nghiêm túc nói:
- Hình như lần nào chúng ta cũng đi ăn, lần sau làm chuyện khác đi.
- Hả? - Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt hoài nghi, đây là ý gì đây?
- Ví dụ, có thể đi xem phim. - Anh ta không hề nhìn tôi.
Tôi vẫn đờ người như khúc gỗ:
- Nhưng đó là nơi mà những người yêu nhau mới đến…
Tôi không ngờ, có chết cũng không ngờ đột nhiên anh ta nói:
- Thế thì chúng ta yêu nhau đi.
Thực ra hôm ấy tôi đã hoảng hốt bỏ chạy, bất chấp sự ngăn cản của anh ta. Tôi vẫy một chiếc taxi rồi vội vàng bỏ chạy, dường như không phải anh ta tỏ tình với tôi mà là đến tìm tôi đòi nợ.
Ngồi trên taxi rồi mà tôi vẫn kinh hồn bạt vía. Viên Tổ Vực, anh quá trớn rồi đấy, tôi rất dễ tưởng thật!
Sau đó anh ta lại gọi điện khiến tôi không biết phải làm thế nào:
- Này… Em có cần phải chạy nhanh như thế không? Em cứ nghĩ đi, anh đâu có bắt em phải trả lời anh ngay hôm nay…
- Á! Hết pin rồi! - Cái cớ thật củ chuối! Tôi chỉ thấy nó trong các bộ phim dở ẹc, không ngờ có một ngày tôi cũng phải dùng đến để chặn họng người khác.
Anh ta tưởng rằng anh ta gọi điện là có thể an ủi một người đang sợ hãi như tôi sao? Hứ, chẳng khác nào mang xăng đi dập lửa cả!
Từ đó về sau, tên anh ta cùng tên của Cố Từ Viễn ngoan ngoãn nằm trong danh sách đen trong điện thoại của tôi. Còn về ngày nào bỏ lệnh cấm, bản thân tôi cũng chưa nghĩ tới.
Lúc tôi đang rối như tơ vò thì cuối cùng Quân Lương cũng gặp bạn trai của Thẩm Ngôn là Lê Lãng.
Ba người họ gặp nhau trước quán cơm. Vốn dĩ Thẩm Ngôn định vờ ra vẻ không biết chuyện gì, vui vẻ ăn với Quân Lương một bữa cơm nhưng không ngờ vừa nhìn thấy Quân Lương đã không thể kiềm chế.
- Trời ơi, sao em lại hốc hác đến thế này! - Lời thốt lên của Thẩm Ngôn khiến Lê Lãng không kìm được cau mày, cũng khiến Quân Lương có chút khó xử.
May mà chỉ số EQ của Quân Lương rất cao, chẳng mấy chốc đã xoa dịu tình hình:
- Dĩ nhiên là không rạng ngời như người được đắm mình trong tình yêu như chị rồi!
Lê Lãng giơ tay ra:
- Chào em!
Quân Lương do dự một giây rồi đưa tay ra bắt tay tượng trưng, hoàn thành “nghi thức lễ tiết” giữa hai người:
- Chào anh!
Thẩm Ngôn đứng cạnh bịt miệng cười:
- Đúng là không chịu được, làm gì mà trịnh trọng như vậy.
Hôm ấy Quân Lương ăn rất ít, cho dù Thẩm Ngôn và Lê Lãng nhi