Tác giả: Độc Mộc Châu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341564
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1564 lượt.
ến em gái.
Có lẽ đã rất lâu rồi không được ai quan tâm và thương xót như vậy nên Quân Lương cảm thấy nước mắt sắp trào ra. Cô mím môi, chuyển chủ đề:
- Lần trước anh nói em giống em gái anh, cô ấy bao nhiêu tuổi rồi? Bây giờ đang ở đâu?
Nhắc đến em gái mình, nụ cười hiền hòa trên khuôn mặt Lê Lãng đông cứng, cũng từ khoảnh khắc ấy, ánh mắt bắt đầu trở nên buồn phiền. Người tinh mắt có thể nhận ra chắc chắn trong đó có gì khúc mắc.
- Nó hơn em ba tuổi, bây giờ đang ở quê, mở một tiệm bánh nhỏ. Ngày nào cũng sống chung với bơ, bánh ngọt, bánh quy, sữa chua…
- Như vậy cũng rất tốt, sống trong môi trường ấy, chắc chắn là rất vui. - Quân Lương mỉm cười.
Nhưng Lê Lãng cúi đầu, im lặng một lúc. Khi ngẩng đầu lên, anh nhìn cô gái trước mặt với ánh mắt ôn hòa, khoan dung, trong lòng có rất nhiều điều muốn nói nhưng đến miệng rồi cuối cùng cũng chỉ có một câu:
- Có lẽ vậy.
Đối diện với quán “Phi” với bề ngoài trông giống như khu dân cư của một thị trấn nhỏ nào đó ở châu Âu có một quán cháo rất nổi tiếng. Một người phụ nữ đeo khẩu trang gọi một bát cháo cua.
Thực ra cô ấy vẫn đang bị ốm, vốn dĩ nên ăn kiêng, nhưng trên đời này luôn có rất nhiều người rõ ràng biết là không được mà vẫn cố chấp.
Bát cháo cua bốc khói nghi ngút được bưng lên. Bát cháo trắng như tuyết được rắc thêm rất nhiều hành, trông rất bắt mắt.
Cô bỏ khẩu trang xuống, ho hai tiếng, từ từ khuấy bát cháo nóng hổi trước mặt. Cô nhìn về phía ban công nhỏ đối diện. Tối nay việc kinh doanh của quán “Phi” có vẻ không được tốt lắm. Bình thường chỗ này phải đặt trước nhưng tối nay lại bị một số người bỗng dưng nổi hứng chiếm giữ…
Lê Lãng không thể ngờ rằng lúc anh nhẹ nhàng đóng cửa lại, Thẩm Ngôn vốn dĩ đã “ngủ say” bỗng mở mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà của căn phòng ngủ tối om.
Tôi bị Cố Từ Viễn kéo đến trước mặt Lâm Mộ Sắc. Cô ta nhìn tôi rất thản nhiên.
Cứ khi nào cuống Cố Từ Viễn lại hoảng loạn giống như đứa trẻ mất phương hướng:
- Lâm Mộ Sắc, cô nói với cô ấy đi, nói với cô ấy là giữa chúng ta không có gì đi.
- Thế nào gọi là không có gì? - Lâm Mộ Sắc quay sang nhìn anh, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ. - Hôn nhau có tính không?
“Bốp” một tiếng, những người có mặt ở đó đều sững người.
Viên Tổ Vực vội vàng chạy lên trước, cầm tay tôi rồi hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Lúc ấy tôi mới phát hiện thì ra cái tát lúc nãy chính là do tôi tát vào mặt Lâm Mộ Sắc.
Dường như máu trong người đều dồn lên não. Hành vi, lời nói của tôi đều không nghe theo sự điều khiển của bộ não. Cái tát này vừa nhanh vừa mạnh vừa dứt khoát, giống như đã được tập trước vô số lần trước đó, rất gọn gàng và chuẩn xác.
Cô ta ôm mặt, một lúc lâu cũng không có phản ứng gì.
Cố Từ Viễn cũng sững người. Đến lúc này, bỗng nhiên anh ta không nói gì nữa. Có lẽ anh ta giống tôi, hành vi cũng không nghe theo sự điều khiển của bộ não.
Anh ta nhìn Lâm Mộ Sắc bằng ánh mắt gần như không dám tin. Trước ánh nhìn gần như là tra khảo này, cô ta lạnh lùng gạt tóc mái.
Khoảnh khắc ấy tôi rất muốn hỏi Viên Tổ Vực, chẳng phải anh được mệnh danh là thiên tài toán học sao? Đề toán khó như thế anh cũng có thể tìm ra đáp án chuẩn xác. Vậy anh hãy nói cho em biết đáp án của mớ bòng bong này là gì?
Rốt cuộc đáp án của cái cuộc sống đáng ghét này là gì?
Viên Tổ Vực nắm chặt tay tôi, đứng trước mặt tôi, dường như muốn chắn cho tôi.
Một lúc rất lâu sau, cuối cùng Lâm Mộ Sắc quay đầu lại. Cho dù là dưới ánh sáng vàng mờ ảo bên hồ cũng vẫn có thể nhìn thấy rất rõ má trái của cô ta đỏ ửng.
- Tống Sơ Vi, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên tôi bị người ta tát. Cô được đấy! - Cô ta nói từng câu từng chữ.
Lúc ấy tôi đã bình tĩnh lại, nghe cô ta nói vậy mà không khỏi rùng mình.
Đúng lúc ấy, bỗng nhiên Cố Từ Viễn hét lên một tiếng khiến chúng tôi giật nảy mình. Nỗi đau khổ hiện rõ trên khuôn mặt anh ta.
- Trời ơi! Có chuyện gì mọi người nói rõ ràng có được không? Đừng nói những lời nhảm nhí nữa.
Sau khi Cố Từ Viễn nói xong câu ấy, bỗng nhiên Lâm Mộ Sắc đẩy Viên Tổ Vực ra rồi kéo tôi sang một bên, sau đó nghiêm giọng nói với Cố Từ Viễn và Viên Tổ Vực vốn định chạy lại:
- Hai người đứng ở đó không được lại gần! Tôi nói rõ ràng với cô ta rồi sẽ đi!
Sau đó cô ta quay sang nói với tôi:
- Tống Sơ Vi, tôi cướp bạn trai của cô, cô tát tôi một cái, chúng ta hết nợ!
- Hết nợ rồi? Vậy cô tát tôi một cái, tôi đi quyến rũ bố cô được không? - Tôi cũng chẳng chịu thua.
Cô ta cười khẩy, không giằng co với tôi:
- Cố Từ Viễn muốn tôi nói với cô chuyện tối hôm ấy. Được, tôi sẽ nói cho cô biết. Hôm ấy là tôi đi theo tìm anh ta. Thực tế, từ trước tới nay quả thực là tôi có ý muốn tiếp cận anh ta, còn về tối hôm ấy…
Nói đến đây, bỗng nhiên cô ta dừng lại, nhìn tôi với ánh mắt đầy hứng thú, như đang quan sát phản ứng của tôi.
Tôi không phải là Tô Quân Lương, những lúc thế này tôi không thể thản nhiên như không được.
Có lẽ là rất hài lòng với lời nói của mình, Lâm Mộ Sắc mỉm cười, hai lúm đồng tiền trên má cũng ánh lên vẻ đắc chí. Cô ta lấy