Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1355 lượt.
ẳng đi, đành đưa đén cho anh, bởi vì tất cả đều mua bằng tiền của anh.”
Kha Ngạn Tịch nhíu mày, bật cười, “Vậy có thể phiền em đem những đồ vô dụng này quẳng giúp đi không? Tôi có thể trả tiền công, tôi biết hiện nay em đang thiếu tiền.”
Lời nói như một nhát dao, chỉ có người nghe mới biết, đó là con dao hai lưỡi sắc thế nà. Giang Tử Khâm im bặt, sau lắc đầu, “Em từ chối.” Cô phải rất kiềm chế mới không rơi nước mắt, nhẹ nhàng hỏi anh: “Phương Thái có khỏe không?”
“Rất khỏe, ăn được, ngủ được, đứa bé có lẽ sẽ chào đời vào khoảng cuối năm.” Mặt anh đầy giễu cợt, không hiểu sao lại bực bội, “Em hỏi vậy làm gì? Cô ấy khỏe hay yếu, liên quan gì đến em, rốt cuộc em có ý đồ gì?”
Cô ngớ ra, buồn bã gượng cười, “Em chỉ đơn thuần hỏi thăm“
“Đơn thuần hỏi thăm? Em thì có ý tốt gì? Chẳng phải em rất thủ đoạn? Khiến một đám đàn ông hồn siêu phách lạc chạy theo. Bạn học, thầy giáo, thậm chí đàn ông có vợ, em đều không chê, ai còn tin em chỉ đơn thuần hỏi thăm?”
Cô đỏ mặt, hai tay buông thõng, bàn tay nắm chặt, “Em đã không còn qua lại với anh ấy, bọn em hoàn toàn không có gì.”
“Không cần giải thích với tôi.”
Đã vậy, nói nữa cũng vô ích. Giang Tử Khâm quay người đi ra, nhưng khi đã xỏ xong giày, lại đứng ở ngưỡng cửa không thể nào cất bước. Kha Ngạn Tịch lại quay về trước tủ rượu rót uống, mãi không nghe thấy tiếng đóng cửa, chỉ thấy tiếng chân mỗi lúc một gần, cô lại xuất hiện trước mặt anh.
“Còn chuyện gì nữa?” Anh đặt ly rượu lên mặt tủ.
Cô xòe tay trước mặt anh, trong lòng bàn tay là chiếc nhẫn màu bạc, một đường đơn giản hình tròn, hơi cong lên ở chỗ khớp nối.
Đã hít thở sâu, nhưng hai giọt nước mắt to vẫn trào ra, rơi trên ngực áo sơ mi trắng muốt.
“Cảm ơn anh đã chăm sóc em bằng ấy năm, từ nhỏ đến lớn anh tặng em nhiều quà như thế, nhưng em không thể mua gì cho anh.” Cô nghẹn ngào.
Anh sốt ruột, đáp lại: “Tôi có nhiều tiền, không muốn em trả nợ gì hết.”
“Không, không, anh nghe em nói, em vẫn muốn cho anh một chiếc nhẫn, mặc dù chiếc nhẫn này rất nhỏ nhẹ, không phải bằng bạch kim, cũng không phải của một hãng nổi tiếng, nhưng nó được mua bằng món tiền đầu tiên em kiếm được.” Cô ấn chiếc nhẫn vào tay anh, Kha Ngạn Tịch lùi lại không chịu nhận.
“Tôi không cần, Giang Tử Khâm, em có thể chín chắn một chút không, đừng có ấu trĩ như thế nữa.”
“Anh nhận đi, em xin anh. Ngạn Tịch, Anh nhận đi! Cho dù em đi khỏi anh vứt đi cũng được! Em biết, anh tốt với em, anh đuổi em đi, cũng đều vì muốn tốt cho em. Em đã quyết định từ bỏ rồi, thật đấy, em đã tự nhủ phải quên hẳn anh, vì vậy anh hãy nhận đi. Nhìn thấy nó em sẽ nghĩ tới anh, làm sao em có thể bắt đầu cuộc sống mới?”
Cô một mực ấn chiếc nhẫn vào tay anh, đến khi anh thở mạnh, cầm lấy, cô mới lau nước mắt trên mặt, vừa khóc vừa nói: “Em đi đây, Ngạn Tịch, em sẽ không tham dự hôn lễ của hai người, em cũng không muốn chúc hai người hạnh phúc. Em chỉ có thể hứa, em vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện, vĩnh viễn không bao giờ làm phiền hai người nữa.”
Lời vừa dứt, liền co chân chạy. kha ngạn tịch đứng nguyên chỗ cũ, mãi vẫn không thể nào bình tâm được. Anh lau mắt, nhìn vào tấm gương gần đó, thấy mắt mình đỏ hoe. Chiếc nhẫn lạnh giá nắm chặt trong tay, rõ ràng là nó tròn nhẵn, nhưng vẫn đâm vào tim anh.
Cô từng nói, Ngạn Tịch, chúng mình nên có một cặp nhẫn.
Ngạn Tịch, không được, em không chờ nổi một tháng đâu.
Ngạn Tịch, chúng mình không cần nhẫn nữa sao?
Nhưng xòe tay tính đốt, đã mấy độ đông về, thời gian như nước, một đi không trở lại.
Giang Tử Khâm đang thu dọn đồ trong phòng, thì nghe bên ngoài có ai gọi mình, liền chạy ra ban công nhìn xuống, Chung Dịch tay xách hai túi to đứng bên dưới. Trong ánh nắng chói chang, anh nheo mắt, mặt hớn hở, cứ ngốc nghếch đứng gọi cô như vậy.
Cô khép cửa phòng, lập tức chạy xuống, đứng trước mặt anh, thở gấp: “Sao anh không gọi điện?”
“Điện thoại em hết tiền rồi biết chưa? Lát nữa anh nạp cho.” Chung Dịch đưa cho cô hai cái túi to, rồi kéo cô về phía bóng cây, vừa lau mồ hôi vừa nói, “Xem còn thiếu gì, anh sẽ mua tiếp.”
Giang Tử Khâm từ chối, nói mấy cũng chịu để anh nạp tiền cho mình, “Chút tiền đó em lo được mà”, rồi cô đẩy trả hai cái túi, “Không cần, không cần, em tự mua được.”
“Em lạ thật, thầy giáo mua cho thì nên nhận. Anh đâu phải ông già quái thai háo sắc, định dùng mấy thứ lặt vặt này đổi chác gì với em.”
Giang Tử Khâm trố mắt: “Sao có thể?”
“Tại sao không? Đằng nào phòng tranh cũng là của em, em muốn làm gì chả được. Hơn nữa, đây là thủ đoạn của người có tiền, muốn dùng tiền bạc để bù đắp cho em. Em không cần khách khí với anh ta, cứ vô tư mà nhận, chúng ta người nghèo chí đoản, không hiểu thế giới tinh thần cao thượng của anh ta.”
Cô cười, “Hôm nay anh sao vậy, sao trước đây em không phát hiện anh có tài hùng biện như thế?”
Chung Dịch vẫn thản nhiên, “Vậy thì em thiếu đôi mắt phát hiện ra cái đẹp, em cần dùng trái tim để trải nghiệm, hiểu không, cô nương?”
Giang Tử