Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341298

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1298 lượt.

ờn gãy, phải cưa chân – Giang Tử Khâm òa khóc, trong ngực hình như tiềm tang nguồn sức mạnh to lớn, buộc cô sả hết ra trong cơn giãy giụa khủng khiếp, cuối cùng biến thành nước mắt, chảy ướt đầm ngực áo.
Cô nghe thấy mình gào khóc như điên, “Tôi không ký, tôi không ký, tôi muốn anh ấy hoàn toàn khỏe mạnh. Anh ấy không thể chết, anh ấy không thể chết!” Cô thư ký đẩy cô, va mạnh vào tường. Cô định chạy vào phòng phẫu thuật, vừa đến cửa thì bị chặn lại. Ông viện trưởng sốt ruột, khuyên giải: “Tiểu thư, xin cô bình tĩnh. Tôi là bạn thân của Kha tiên sinh, tôi hứa sẽ làm tất cả để cứu anh ấy. Bây giờ nhất định phải tiến hành phẫu thuật cưa chân, không còn cách nào khác, nếu cô không ký, không thể nào làm phẫu thuật. Nếu cô muốn tốt cho anh ấy, hãy nhanh chóng ký tên.”
Giang Tử Khâm ôm mặt, vừa khóc vừa rên rỉ, “Không, tôi không thể kí. Tôi muốn chuyển viện. Tôi muốn bác sĩ giỏi nhất cứu anh ấy.”
Trợ lý không cầm lòng nhìn cảnh đó, vừa vỗ lưng cô, vừa khẩn thiết khuyên: “Giang tiểu thư, đây là bện viện tốt nhất Hàn Phủ rồi, cô nhất định phải bình tĩnh lại. Kha tiên sinh hiện đang bất tỉnh, cô phải kiên cường lên mới được! Cứ gào khóc mãi chẳng ích gì, không lẽ cô muốn anh ấy chết? Tôi biết cô quan tâm anh ấy hơn hết thảy, nhưng phải cứu anh ấy đã.”
Giang Tử Khâm vẫn lắc đầu, “không, tôi không thể kí.” Cô không thể hình dung, kiêu hãnh như Kha Ngạn Tịch sẽ tuyệt vọng thế nào khi đối diện với cơ thể khiếm khuyết của mình. Chính vì cô là Giang Tử Khâm , chính vì cô là người thân duy nhất của anh trên đời, chính vì cô yêu anh như yêu sinh mạng của mình, cô mới không thể thô bạo quyết định sinh mạng của anh. Anh đau khổ, cô còn ngàn lần đau khổ hơn. Cô yêu anh hơn hết thảy.
Nhưng biết làm sao đây? Dù cô kí hay không, sự thật vẫn không thể thay đổi. Con người là gì, là hạt cát trong biển đời, không đo được độ dài, không cân được nặng nhẹ, chìm chìm nổi nổi trên dòng sông năm tháng, tưởng có thể chiến thắng tất cả, cuối cùng vẫn không thắng nổi số phận.
Số phận nói với họ, “Không tránh được đâu”, thì ra ý nghĩa là thế.
Được trợ lý giúp đỡ, Giang Tử Khâm viết từng nét tên mình. Khi cô mười hai tuổi, anh đặt tên cho cô. Anh nói, thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm, đó là tám chữ đẹp nhất trên đời. Anh bảo không có tên nào hay bằng tên Tử Khâm, em phải cảm ơn sự uyên bác của anh.
Thế là từ nay, Kha Ngạn Tịch không còn là nguyên vẹn là anh nữa.
Giang Tử Khâm khuỵu chân, ngồi phịch xuống, chiếc bút máy trên tay rơi “cạch” trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.
Cô không cảm thấy đau. Hóa ra, cô còn chết trước cái chân của Kha Ngạn Tịch. Cô không thể nào bình tâm được, luôn tự trách, sao mình vô dụng, sao không cứu anh? Cô cầu xin anh cứu mình, anh đã cứu. Cô cầu xin anh giữ lại, anh đã giữ. Cô xin anh yêu mình, anh đã yêu. Bây giờ anh nằm trong phòng phẫu thuật, sắp bị mất một chân, tại sao cô lại bất lực như thế? Không thể làm gì cho anh.






Giang Tử Khâm tỉnh dậy, bên ngoài trời đang mưa to. Cô hộ lý đẩy cửa bước vào, thấy cô đã tỉnh, liền chào, “Giang tiểu thư”, sau đó tháo chai nước đã truyền xong. Giang Tử Khâm ra hiệu cho cô ta để mình làm.
“Ấy, Giang tiểu thư, đừng như vậy. tối qua cô bị, ngất, bây giờ người vẫn còn yêu, cần nghỉ ngơi.”
Giang Tử Khâm mặt xầm xì, ngòi dậy, chấm bông cồn vào kim truyền. Cô y tá đành để cô làm, chỉ giúp dán băng gạc, rồi dìu cô đứng dậy.
Cô nóng lòng muốn đi gặp Kha Ngạn Tịch, liền theo y tá đến phòng ICU nơi anh đang nằm. Nhìn qua cửa kính, thấy anh vẫn chưa tỉnh, cô tỳ vào bệ cửa sổ, tay bíu chặt chấn song, các khớp ngón trắng bệch, như sắc mặt cô lúc này. Ông viện trưởng đứng đằng sau cô, nói nhỏ: “Tình hình đã bước đầu ổn định, bây giờ quan trọng nhất là tránh nhiễm trùng. Anh ấy vẫn chưa tỉnh, đợi thêm mấy ngàu nữa.”
Chập tối hôm đó, có mấy cảnh sát đến bệnh viện nắm tình hình.Giang Tử Khâm đờ đẫn ngồi trên ghế, nghe họ trao đổi một số vấn đề. Trước lúc đi, một nhân viên trao cho cô một chiếc túi trong suốt, nói đó là những thứ của Kha Ngạn Tịch lưu lại hiện trường.
“Đây là chú ý của Kha tiên sinh, anh ấy bảo tạm thời chưa muốn gặp cô.” Trợ lí lúc này mới nói.
Giang Tử Khâm trợn mắt nhìn anh ta. Do quá gầy hai má trũng xuống, đôi mắt trông càng to. Cô không tin túm lấy tay anh ta, hét, “Không phải, không phải vậy, anh lừa tôi.”
Giang Tử Khâm buông tay, thẫn thờ nói: “Tôi biết rồi”
Trợ lí thở dài, đỡ cô ngồi xuống ghế, cúi xuống nhỏ nhẹ nói: “Giang tiểu thư, cô phải phấn chấn lên, một người đàn ông yêu cô nhiều như vậy, điều anh ấy sợ nhất là để cô nhìn thấy khiếm khuyết của mình. Hiện nay, tâm trạng Kha Ngạn Tịch không tốt lắm, cô hãy cho anh ấy chút thời gian để bình tĩnh lại, bản thân cô cũng cần bình tĩnh lại. Với tâm tạng của hai người bây giờ, gặp nhau sẽ càng buồn hơn. Hãy để cho thời gian giải quyết vấn đề, tôi tin những người có tình cuối cùng sẽ được ở bên nhau.
Giang Tử Khâm nhìn ra ngoài cửa sổ, Vãn lặp lại câu trước: “Tôi biết.”
Cô có cảm giác, sau một đ


pacman, rainbows, and roller s