XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

khóc, khóc sau khi bước ra khỏi cửa nhà hàng Ma Cao.
Chu Tiểu Hổ vô cùng kinh ngạc, nếu nói cả đời này anh ta không có duyên với các kì quan thì một là sao Hỏa đâm vào Trái đất, hai là Giang Yến Ni khóc lóc.
Thế nhưng hôm nay Giang Yến Ni đã khóc, khóc rất thảm thiết, cứ như đã dốc hết toàn bộ phẫn uất trong lòng ra vậy. Chu Tiểu Hổ chợt cảm thấy không nên nhìn kì quan này.
Anh ta vội vàng vò đầu bứt tai mà chẳng nghĩ ra cách nào để an ủi một người phụ nữ đang khóc. Ngẫm nghĩ hồi lâu anh ta liền nghĩ phải đưa cô một tờ giấy ăn, thế nhưng lục tung túi mà anh ta chẳng tìm thấy cái khăn giấy nào.
Thế là Chu Tiểu Hổ liền chạy đến cái siêu thị gần đó để mua một túi giấy ăn. Đến khi anh ta quay lại thì Giang Yến Ni đã biến mất.
Giang Yến Ni đã một mình bắt xe về. Ngày hôm nay là một ngày nên quên đi. Thật là mất mặt!
Dường như cô đã thắng. Cô nghĩ Trịnh Tuyết Thành có lẽ còn muốn khóc hơn cả cô, vốn định sỉ nhục một người đàn bà, nói ra toàn lời độc địa, ấy vậy mà lại bị đàn bà sỉ nhục lại.
Cô tưởng rằng Trịnh Tuyết Thành hận cô thấu xương, cũng giống như cô hận anh ta vậy. Thế nhưng cô không ngờ Trịnh Tuyết Thành chỉ khinh thường cô. Hận vẫn còn tốt chán, căm hận chứng tỏ vẫn còn coi trọng.
Trong lòng thật sự đau đớn, đau đớn như cái khoảnh khắc phát hiện ra Trịnh Tuyết Thành đã lừa cô, thậm chí còn đau hơn cái khoảnh khắc mà Trịnh Tuyết Thành bóp cổ cô, đau tới mức không biết phải làm gì!
Chu Tiểu Hổ gọi điện thoại đến. Giang Yến Ni nhận điện thoại. Lúc này cô đang ngồi trên taxi.
Chu Tiểu Hổ hỏi trong điện thoại:
- Em đang ở đâu?
Giang Yến Ni im lặng khoảng ba giây, sau đó ánh mắt cô lướt qua một công trình kiến trúc đồ sộ ở bên ngoài, nói:
- Cẩm Giang Chi Tinh, anh đến không?
Cẩm Giang Chi Tinh là một khách sạn, rẻ và sạch sẽ.
Rẻ, đấy là trong suy nghĩ của Giang Yến Ni, còn đối với Chu Tiểu Hổ lại là đắt. Một căn phòng có giường to mất 198 tệ.
Chu Tiểu Hổ móc tiền làm thủ tục nhận phòng, Giang Yến Ni ngồi ở xô-pha trong đại sảnh, mặc cho nhân viên vệ sinh cứ liên tục lau qua lau lại sàn nhà dưới chân mình mà chẳng buồn ngẩng đầu lên. Thực ra với những đôi nam nữ nửa đêm đến đặt phòng như thế này mỗi ngày khách sạn này phải tiếp đến không biết bao nhiêu đôi, vì vậy Giang Yến Ni cảm thấy thật thấp hèn và mất mặt. Nhưng có lẽ chỉ mình Giang Yến Ni nghĩ vậy. Chu Tiểu Hổ rõ ràng không nhận thấy mình thấp hèn, anh ta vừa đứng dựa vào bục chờ nhân viên phục vụ làm thủ tục, vừa liên tục ngoảnh đầu ra nhìn Giang Yến Ni, cứ như sợ cô sẽ thay đổi ý kiến mà chạy mất.
Thực ra Chu Tiểu Hổ không thể hiểu nổi, nếu như Giang Yến Ni đã chấp nhận qua đêm với anh, tại sao không về thẳng nhà cô có phải càng dễ chịu và an toàn hơn không? Điều quan trọng hơn là, không phải dùng đến tiền.
Thế nhưng với cái lá gan nhỏ xíu của mình, Chu Tiểu Hổ đâu dám nói ra ý đó. Anh ta biết có một số phụ nữ rất kị chuyện dẫn đàn ông về nhà. Mặc dù Giang Yến Ni rõ ràng không phải là loại phụ nữ ấy, cô chỉ thiếu điều khua chiêng gõ trống chào đón tên họ Trịnh kia đến nhà mình.
Chuyện xảy ra ở nhà hàng Ma Cao ngày hôm nay thực sự khiến Chu Tiểu Hổ mừng thầm trong bụng. Anh ta cảm thấy cái tên họ Trịnh kia chẳng khác gì một thiên sứ, một vị thần tình yêu.
***
Giang Yến Ni hiểu rõ mình đang làm cái gì.
Lúc Chu Tiểu Hổ định lột quần áo của cô, cô liền xua tay nói:
- Để tôi tự làm. Anh đi tắm đi!
Chu Tiểu Hổ không chịu đi tắm, chủ yếu là vì không yên tâm. Chu Tiểu Hổ cứ một mực phải phát huy cái sự thấp hèn của mình cho bằng hết.
Giang Yến Ni đành phải tự đi, thế nhưng còn chưa đến cửa nhà vệ sinh, Chu Tiểu Hổ đã chồm đến từ phía sau, ôm chầm lấy cô.
Ngay cả một giây để suy xét cũng chẳng có. Khi mùi cơ thể xa lạ của Chu Tiểu Hổ xộc vào mũi, khi cái cơ thể xa lạ của Chu Tiểu Hổ đi vào cơ thể mình, cái khoảnh khắc ấy, Giang Yến Ni cảm thấy mình thối nát hoàn toàn.
Cũng tốt thôi, cứ thối nát như vậy đi, ít nhất cũng khiến cho cô không phải nghĩ ngợi gì, có thể thả mình trong khoảnh khắc.
Chẳng mấy chốc Chu Tiểu Hổ đã hừng hực đi vào bên trong cơ thể cô. Giữa chừng anh ta còn định bật đèn lên, ngắm nhìn thân hình tuyệt mỹ của Giang Yến Ni nhưng Giang Yến Ni một mực không đồng ý.
Cô không muốn để cái gã đàn ông đê hèn ấy nhìn mình, nhìn thấy tấm thân lõa lồ của cô. Cô tin chắc rằng bản thân mình trong khoảnh khắc ấy thật già cỗi, xấu xa và đồi bại.
Giang Yến Ni lặng lẽ bỏ đi lúc nửa đêm, lúc ấy Chu Tiểu Hổ đã ngủ say giống hệt một con lợn chết.
Giang Yến Ni ngồi dậy trong bóng tối, rất muốn châm một điếu thuốc để hút như một nhân vật nữ hư hỏng trong phim, thế nhưng không có cơn thèm thuốc, cũng chẳng có đạo cụ.
Cô mặc quần áo vào, xuống giường, soi mình trong tấm gương ở phía đối diện. Người đàn bà hiện ra trong gương với bộ dạng tả tơi khiến cho cô vô cùng xót xa.
***
Thẩm Anh Nam dọn khỏi nhà Giang Yến Ni, bởi vì cô phải về nhà, nhà của mình.
Cô tin rằng, cho dù cái nhà này đã từng có bao nhiêu người đàn bà từng sống, chỉ có một mình cô, Thẩm Anh Nam mớ