Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.
i có cảm giác nơi đây là bến đỗ của đời mình. Bởi vì nhà là của cô với Tề Cường cùng mua, cùng bài trí từng chút một. Cái bọc xô-pha kia là do chính tay mẹ cô thêu, cái giá đặt lò vi sóng trong bếp kia chính tay cô lắp.
Những thứ cô vất vả gây dựng lúc cô ra đi lại vội vàng chẳng kịp nói lời từ biệt với chúng. Bởi vì có lẽ từ sâu trong tiềm thức, cô cho rằng mình sẽ còn trở lại.
Quả nhiên cô đã quay trở lại. Lịch sử, là do kẻ mạnh viết ra.
Đương nhiên, lúc nghĩ đến hai từ “kẻ mạnh” này, cô bỗng cười như mếu.
Hôm nay cô xuống bếp, định làm một bữa thịnh soạn để mừng ngày sum họp. Vào bếp, sờ vào thứ gì cũng cảm thấy lạ lẫm. Nhìn kĩ lại, quả nhiên là lạ lẫm, mấy cái bát, mấy cái nồi này đều không phải chính tay cô sắm.
Chắc chắn là do con hồ li tinh ấy mua rồi. Con mắt cũng không tồi, nhìn sơ qua cung biết là hàng cao cấp, hoàn toàn khác với những đồ rẻ tiền mà Thẩm Anh Nam lựa chọn trong siêu thị.
Thẩm Anh Nam tức tối gạt hết chúng sang một bên, đi tìm những đồ dùng gia đình của mình, nhưng phát hiện ra tất cả đều không còn. Chắc là đã bị con hồ li tinh ấy bỏ hết vào thùng rác rồi.
Thẩm Anh Nam cầm một cái bát to, chẳng nghĩ ngợi gì mà ném bốp vào tường rồi giương mắt nhìn những mảnh vỡ bắn tung tóe ở trên sàn nhà.
Thẩm Anh Nam ngây người, cô không biết rằng mình lại kích động, hoặc cũng có thể là lỗ mãng đến mức độ này. Thế nhưng lần này, cô thấy lòng mình dễ chịu hơn nhiều, như thể khơi thông được một rãnh nước đang bị tắc.
Lúc quét dọn những mảnh vỡ, cô nghĩ có nên viết một bài viết khuyên những người phụ nữ chuẩn bị phục hồi hôn nhân, trước khi quay trở lại với nhau nên tìm một nơi nào đó để ném vỡ vài cái đĩa hay không, bởi vì làm việc này rất có lợi cho tâm lí và sức khỏe bản thân.
Đúng lúc ấy cô nhận được điện thoại của Tưởng Đại Bình. Anh ta nói:
- Người mà em tìm đã đến đây xem tình hình rồi, khi nào em có thời gian rảnh đến đây một lát?
Kể từ khi từ bỏ ý định nói chuyện với Tề Cường, Tưởng Đại Bình đã trở nên điềm tĩnh hơn nhiều. Anh ta trở lại là một Tưởng Đại Bình hiền lành, chỉ mong nhanh chóng giải quyết chuyện cổ phần cửa hàng.
Tất cả đều đúng theo ý nguyện của Thẩm Anh Nam. Nhưng Thẩm Anh Nam biết rằng mọi chuyện có thể thuận lợi như vậy là do cô gặp được Tưởng Đại Bình, ngoài Tưởng Đại Bình ra thì chẳng có ai có thể kiềm chế nổi.
Thẩm Anh Nam thật sự hi vọng Tưởng Đại Bình có thể sống bình an cả đời.
***
Người tiếp quản mà Thẩm Anh Nam tìm được chính là Mao Nhị.
Mao Nhị vốn cảm thấy có lỗi với Thẩm Anh Nam, chỉ mong trốn đi càng xa càng tốt, nhưng bởi vì chuyện kinh doanh của cửa hàng cũng khá thuận lợi, tội gì mà không làm.
Chuyện đã giải quyết xong xuôi, Mao Nhị trả cho Thẩm Anh Nam 160 nghìn tệ để tiếp quản cổ phần của cô ở cửa hàng, trở thành bạn làm ăn của Tưởng Đại Bình. Thẩm Anh Nam vốn dĩ định đòi 200 nghìn tệ, dù sao cũng phải kiếm chác một chút, thế nhưng Mao Nhị là người tinh nhanh, anh ta biết rằng, một đôi nam nữ thân mật đột nhiên mỗi người mỗi ngả chắc chắn là do có vấn đề về tình cảm, chắc chắn rất muốn giải quyết nhanh ván đề, lúc này mà không ép giá thì còn đợi đến lúc nào nữa?
Trên đời này chỉ có một mình Tưởng Đại Bình là không có dã tâm. Ví dụ, anh ta hoàn toàn có thể tiếp nhận cổ phần của Thẩm Anh Nam, hạ thấp mình cầu xin cô bán rẻ đi một chút thì hiện giờ đã không phải hợp tác với loại người gian giảo như Mao Nhị rồi.
Chuyện này Thẩm Anh Nam đã từng nói với anh ta thế nhưng Tưởng Đại Bình nói:
- Trong tay tôi chẳng có nhiều tiền như vậy, bố tôi mới phát hiện bị ung thư, tôi đã gửi về nhà mất 50 nghìn tệ rồi!
Chuyện nghiêm trọng thế này mà Thẩm Anh Nam lại không biết. Cô trầm ngâm không biết phải làm thế nào, hồi lâu sau liền buột miệng:
- Thế anh còn thiếu bao nhiêu? Chỉ cần viết một tờ giấy vay nợ cho tôi rồi trả tôi 14 nghìn tệ trước cũng được!
Nhưng Tưởng Đại Bình lắc đầu nói:
- Không.
Anh ta nói:
- Nếu như đã chia tay rồi, tôi không muốn dây dưa gì về mặt tiền bạc, tôi không muốn nợ cô.
Tưởng Đại Bình nhấn mạnh vào bốn chữ “ không muốn nợ cô”/
Hôm nay, bàn bạc xong chuyện này đã là sáu giờ chiều. Thẩm Anh Nam đứng ở quảng trường rộng lớn gọi điện cho Giang Yến Ni. Cô nói rõ từng từ ở trong điện thoại:
- Nghe này, tớ phải nói với cậu một điều bí mật!
Giang Yến Ni nói:
- Chuyện gì?
Thẩm Anh Nam gằn từng từ một:
- Tớ… không… phải… là… người.
***
Không chỉ có một mình Thẩm Anh Nam thừa nhận, Bác Đạt Vĩ cũng thừa nhận rồi.
Nhìn thấy Đổng Du không ăn không uống, Bác Đạt Vĩ xót xa vô cùng. Bởi vì dù gì Đổng Du cũng đang mang trong mình đứa con của anh ta. Mà phụ nữ có thai thèm ăn quá cũng không tốt mà không thèm ăn cũng không tốt. Đổng Du hiện giờ có bày cả đĩa thịt to trước mắt cũng chẳng thèm liếc lấy nửa cái. Cô định mưu sát cốt nhục của mình ư?
Bác Đạt Vĩ không chịu nổi nữa rồi, hôm nay anh ta quỳ thụp xuống trước mặt Đổng Du, tư thế thấp hèn giống hệt như những kẻ đốn mạt trong ti vi, vờ vĩnh tát vào mặt mình, vừa tát vừa nói:
- Em tha thứ cho anh đi