Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Ảo Tưởng Hôn Nhân

Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.

, anh không phải là con người!
Không đợi Đổng Du kịp lên tiếng, anh ta đã tát ba cái liền vào mặt mình.
Chiêu này quả là số một, Đổng Du lập tức không chịu được liền lê lết xuống giường, giữ lấy tay Bác Đạt Vĩ, nước mắt lã chã tuôn rơi. Chuyện này thế là được giải quyết.
Chuyện này vẫn còn hồi sau. Đổng Du ăn cơm xong liền tranh đi rửa bát, lại tranh đi lau nhà, thậm chí còn vò sạch tất của Bác Đạt Vĩ bằng tay.
Cuộc sống là như vậy đấy, bạn luôn cần phải thỏa hiệp, phải chừa ra một con đường để tất cả đều có thể đi qua. Ít nhất thì Bác Đạt Vĩ cũng thật lòng mong làm bố, thật lòng mong tiếp tục cuộc hôn nhân này, chỉ dựa vào điểm này thôi, Đổng Du đã có thể sẵn sàng xuống nước.
Đổng Du lại đi làm lại, xin nghỉ hai ngày này nên phải viết thêm một cái chứng nhận nghỉ ốm nữa, nếu không sẽ bị trừ hết cả lương.
Cô chẳng có người quen làm trong bệnh viện. đành phải gọi điện cho Giang Yến Ni. Giang Yến Ni là người quảng giao, quen biết nhiều thành phần, thế nên tìm đến cô là không sai.
Quả nhiên, Giang Yến Ni có quen một bác sĩ chủ trị trong bệnh viện. Anh ta là em trai của một khách hàng trước đây của Giang Yến Ni. Chỉ ăn với nhau có một bữa cơm mà Giang Yến Ni đã có thể biến người ta thành bạn của mình rồi.
Nói là bạn bè nhưng cũng chẳng thân thiết lắm. Dù sao là bác sĩ nên những người muốn kết giao với anh ta cũng rất nhiều, nếu không phải là Giang Yến Ni xinh đẹp lẳng lơ thì có lẽ nói cái tên anh ta cũng chẳng nhớ được. Vì vậy Giang Yến Ni đã nhắc nhở Đổng Du, lúc nào tìm được ông bác sĩ ấy thì phải gọi điện cho cô trước rồi đưa điện thoại cho anh ta, để cô nói vài câu nhờ cậy người ta.
Đổng Du thật không ngờ lại chẳng cần phải phức tạp như vậy. Lúc tìm thấy anh bác sĩ Trương Tùng Lĩnh ở khoa tai mũi họng ấy, chỉ cần nói ra tên của Giang Yến Ni là cái anh chàng trẻ tuổi, mặt trắng đeo kính tròn liền đứng bât dậy, lịch sự và niềm nở nói với Đổng Du;
- Chào cô, chào cô!
Còn chưa hết, bác sĩ Trương còn đưa tay ra, chủ động bắt tay Đổng Du.
Đổng Du thực sự cảm thấy ghen tị với Giang Yến Ni. Giang Yến Ni đi đến đâu cũng được người ta hoan nghênh.
Đổng Du nhanh chóng xin được một tờ chứng nhận nghỉ ốm. Cô vụng miệng, chẳng nói ra được lời cảm ơn, trong lúc luống cuống lại buột miệng:
- Để hôm nào tôi bảo Giang Yến Ni mời anh ăn bữa cơm!
Anh chàng bác sĩ mặt trắng mỉm cười, lễ độ nói với Đổng Du:
- Được thôi, cô cũng cùng đi luôn, để tôi mời hai cô!
Đổng Du vui vẻ ra về, gọi điện cho Giang Yến Ni, nghi hoặc hỏi:
- Một người tốt như vậy sao cậu không nghĩ cách phát triển với anh ta?
Giang Yến Ni im lặng không lên tiếng, những người đàn ông đã từng gặp mà chưa hề hẹn hò với cô đều thuộc tuýp người lạc hậu, không nằm trong phạm vi cân nhắc của cô.






Gắng Gượng Sống Tiếp, Biết Đâu Có Ngày Thành Thật (4)
Đổng Du vừa vào phòng đã nhìn thấy Tả Gia Thanh.
Tả Gia Thanh đang nói chuyện với Tiểu Mã, bạn đồng nghiệp của cô. Vẫn là một buổi diễn thuyết như mọi khi và Tiểu Mã đáng thương chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Nhìn thấy Đổng Du bước vào, Tả Gia Thanh liền nhiệt tình vẫy tay gọi, trông bộ dạng của anh ta cứ như thể vừa mới từ trên đỉnh Everest trở về vậy. Thế nhưng anh ta với cô, khoảng cách chỉ có bốn năm mét, cần gì phải giả bộ lâu ngày gặp lại?
Đổng Du rất sợ Tả Gia Thanh, không hiểu tại sao cô lại sợ gặp hắn đến như vậy. Cô phát hiện ra người sợ gặp Tả Gia Thanh không chỉ có một mình cô. Tiểu Mã vừa nhìn thấy Đổng Du bước vào đã vội vàng đứng dậy bỏ đi. Lúc đi ngang qua chỗ Đổng Du, cô ta còn vỗ vai Đổng Du, cười đểu một cái.
Tả Gia Thanh lại đến nhờ Đổng Du giúp, đương nhiên lúc nào anh ta cũng có việc muốn nhờ Đổng Du giúp đỡ. Hơn nữa việc này lại rất lớn. Anh ta kéo Đổng Du ra ngoài hành lang, lúc nói chuyện còn cảnh giác nhìn quanh, cứ như là có chuyện gì bí mật lắm.
- Em không thể không nể mặt như vậy được. Đổng Du, em xem, anh tìm vợ cũng là căn cứ theo hình dáng của em đấy…
Tả Gia Thanh có thể vô liêm sỉ đến mức độ này nữa ư? Anh ta có thể. Thế nhưng Đổng Du ngay cả sức phản bác cũng chẳng có. Cô chỉ liên tục lắc đầu, liên tục tìm kiếm cơ hội thoát thân.
Tả Gia Thanh liền nói:
- Nếu như em thực lòng không chịu giúp anh thì thôi, nhưng phải trả anh 10 nghìn tệ anh đã đưa để anh bỏ tiền ra tìm người khác.
Giọng anh ta không lớn nhưng chẳng khác gì tiếng sung nổ bên tai Đổng Du. Cô trợn tròn mắt nhìn Tả Gia Thanh, không thốt ra được lời nào.
***
Đổng Du cuối cùng đành phải thỏa hiệp, bởi vì cô không trả nổi số tiền ấy. Cô không thể gọi điện bảo mẹ gửi trả lại 8.000 tệ ấy được.
Thế là ngày hôm sau, Đổng Du liền lên xe của Tả Gia Thanh, đến trung tâm giao dịch kí tên. Cô chẳng cần quan tâm đến vấn đề gì cả bởi vì mọi thứ đều do Tả Gia Thanh sắp đặt, bao gồm cả giấy chứng nhận kết hôn, sổ hộ khẩu, giấy chứng minh. Lúc lên xe, Tả Gia Thanh liền đưa tay tháo cái dây buộc tóc trên tóc Đổng Du ra.
Tả Gia Thanh nhăn nhở nói:
- Xõa tóc ra trông sẽ giống hơ