Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tử Tô Thủy Tụ
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341277
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1277 lượt.
h chữ kí của người khác là phạm pháp.
Đổng Du ngất đi trên chiếc ghế dài tại sở cảnh sát.
Viên cảnh sát ấn vào huyệt nhân trung của cô, đổ mật ong vào miệng cô, lúc này Đổng Du mới mơ màng tỉnh lại. Cô mở to mắt, phát hiện đám người kia vẫn còn ở đó, vẫn đang hung hăng nhìn cô. Đổng Du chỉ mong mình lại ngất đi lần nữa.
Lúc này cô mới phát hiện ra một chuyện càng đáng sợ hơn nữa: lúc cảnh sát thấy cô ngất đi, vì sợ xảy ra chuyện nên vừa ấn huyệt nhân trung của cô vừa mở điện thoại trong túi của cô, tìm đến số điện thoại có lưu là “Ông xã” và ấn phím gọi cho Bác Đạt Vĩ.
Thế là chỉ 20 phút sau, Bác Đạt Vĩ đã có mặt. Bác Đạt Vĩ đã nghe cảnh sát nói đại khái câu chuyện trong điện thoại nên lúc anh ta đến, Đổng Du thật sự không dám ngẩng đầu lên nhìn anh ta.
Chẳng nhìn cũng biết vẻ mặt của Bác Đạt Vĩ lúc này thế nào, chỉ mong anh ta đừng nổi điên ngay tại đồn cảnh sát này. Trước mặt Tả Gia Thanh, cô thật sự không muốn để mình mất mặt như vậy.
Thực ra thì Tả Gia Thanh làm gì còn tâm trí nào mà xem cô mất mặt. Một Tả Gia Thanh thường ngày vẫn kiêu hãnh ngẩng cao đầu trước mặt vợ nay chẳng khác nào một con rùa rụt cổ, mọi uất ức chỉ dám trút ra sau lưng cô ta.
Đổng Du thực sự căm hận đến mức muốn lao đến bóp chết anh ta.
Thực ra cô muốn bóp chết bản thân mình hơn. Sau một hồi tranh cãi, đương sự hai bên cuối cùng cũng kí tên vào cam kết hòa giải, sau đó ai về nhà nấy. Ra khỏi cửa đồn cảnh sát, chân Đổng Du như mềm nhũn ra.
Bác Đạt Vĩ hùng hùng hổ hổ đi ở phía trước, thật chẳng giống dáng vẻ của người vừa bị sốc.
Đổng Du vội vàng đuổi theo, lấy hết dũng khí định nắm lấy cánh tay của Bác Đạt Vĩ.
Đúng lúc ấy Bác Đạt Vĩ quay phắt lại, cánh tay vung lên thành hình bán cầu, đập mạnh vào Đổng Du lúc ấy không hề có sự chuẩn bị.
Đổng Du cảm thấy như mình đang bay lên, bên tai cô vang lên tiếng kêu la của mọi người. Thế nhưng cô không cảm thấy đau. Lúc ngã xuống đất, cô nhìn thấy bầu trời, một màu đỏ sẫm…
* * *
Hôm nay Đổng Du không về nhà, cô đi rồi.
Đây là lần thứ mấy Đổng Du bỏ nhà ra đi? Đổng Du yếu đuối chỉ có một thứ vũ khí duy nhất, đó là để bản thân mình tan biến.
Đổng Du hôm nay đã khiến tất cả mọi người phải kinh hãi, một phụ nữ có thai bốn tháng bị hất mạnh, bay ra xa ít nhất là ba mét. Thế nhưng lúc ngồi dậy, cô chẳng hề xảy ra chuyện gì.
Cô thậm chí còn mỉm cười với người dìu cô đứng dậy, nói:
- Không sao.
Bác Đạt Vĩ đã đi rất xa rồi, chẳng hề có ý định đứng nhìn kì tích xảy ra với người vợ đang mang bầu của mình.
Chẳng mấy chốc Đổng Du đã biến mất trong tầm mắt của những người đứng đó. Họ nhìn thấy cô lên một chiếc xa buýt, không biết là tuyến số bao nhiêu, tóm lại là không thể về nhà.
Thực ra Đổng Du chẳng đi đâu xa. Cô vào thuê một nhà nghỉ nhỏ, trả xong tiền phòng thì trên người chỉ còn mỗi 10 tệ.
Đầu Đổng Du đau dữ dội. Thật kì lạ, rõ ràng là ngã đập mông xuống nền đất, thế mà đầu lại đau.
Cô không biết phải làm thế nào để đối mặt với phần đời còn lại, ngồi tù? Hay li hôn?
Có lẽ chết quách đi cho nhẹ nợ.
Cô nằm trên chiếc giường xa lạ trong khách sạn, khóc một trận đã đời. Chẳng biết tiếng huyên náo ở bên ngoài đã biến mất từ lúc nào, cả thành phố này dường như chìm vào sự tĩnh lặng của đêm khuya. Đổng Du không dám mở điện thoại, sợ Bác Đạt Vĩ tìm cô, càng sợ anh ta không tìm cô, tâm trạng vô cùng mâu thuẫn.
Không biết cô đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Đổng Du bị đánh thức bởi cơn đau đớn dữ dội. Cơn đau ấy đến từ bụng dưới.
Đổng Du ngồi dậy khỏi giường, định uống một cốc nước ấm cho dịu bớt cơn đau, khổ nỗi ở cái nhà nghỉ rẻ tiền này, ngay cả một cốc nước nóng cũng không có. Đổng Du định cố gắng chịu đựng thêm một lát, biết đâu sẽ đỡ. Thế nhưng cơn đau càng lúc càng dữ dội, những giọt mồ hôi rịn ra từng kẽ tóc. Cuối cùng Đổng Du không thể chịu đựng được nữa.
Cô mở máy điện thoại, gọi đến số của Giang Yến Ni trước. Nhưng Giang Yến Ni tắt máy. Người đàn bà này gần đây được cầu hôn rồi, nghe nói tình nhân suốt ngày quấn lấy cô, một giây không rời, có lẽ vì thế mà có thói quen tắt điện thoại vào đêm khuya.
Lại gọi đến số của Thẩm Anh Nam, cũng tắt máy. Người đàn bà này gần đây mới “nhặt” lại được hôn nhân, có thể nói là hạnh phúc, trên mặt lúc nào cũng thể hiện rõ điều đó. Nhưng nếu nói đáng thương thì chẳng kém ai cả.
Do dự một lát, Đổng Du liền gọi đến số của Bác Đạt Vĩ, cũng tắt máy nốt.
Đổng Du bắt đầu hoảng, cái cảm giác đau đớn ở vùng bụng dưới ấy giờ đã vượt qua giới hạn chịu đựng của cô. Những ngón tay cô run rẩy mở danh bạ, tìm kiếm trong tuyệt vọng. Một cái tên xa lạ hiện ra trước mắt cô: Trương Tùng Lĩnh.
Đổng Du vẫn nhớ anh ta là một người bạn bình thường của Giang Yến Ni. Đổng Du còn nhớ anh ta là một bác sĩ. Đổng Du còn nhớ trên người mình chỉ còn 10 tệ, ngay cả tiền thuê taxi cũng không đủ.
Không biết lấy động lực từ đâu mà tay Đổng Du vẫn ấn vào phím gọi.
* * *
Thượng đế nên phù hộ cho Trương Tùng Lĩnh, bởi vì anh ta là một người tốt. Lúc nghe điện thoại, Trương Tùng Lĩnh đang trực ở bệnh