Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Kim Nhật Si
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.
au đó liền đánh một giấc.
Trong mơ ta thấy Cơ Canh đã hóa thân thành hình người, dùng ánh mắt vô tội nói với ta: "Cô cô, Cơ Canh chẳng qua chỉ là một vị thần bảo hộ nhỏ nhoi thôi, phương pháp đánh thức Xà tiên trong kiếm chỉ có cô cô mới biết mà". Ta hoảng quá mà tỉnh dậy, vừa mở mắt liền thấy quản sự đang đứng bên cạnh cười đến mức cả mặt toàn nếp nhăn.
"Đại nhân, theo sự dặn dò của người, vừa sáng ra hạ nhân đã đứng chờ trước cửa, quả nhiên cuối cùng cũng đợi được biểu thiếu gia* tới".
* Biểu thiếu gia: Người trong họ.
Tâm trạng cô đơn của ta lập tức như bắng tuyết tan chảy vui mừng hớn hở.
Y phục giày tất của nhi tử ta đều mới tinh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có một chút căng thẳng khó phát hiện. Nhóc trọc đầu lẽo đẽo theo bên cạnh đang nhìn ta chằm chằm, còn nở nụ cười ngây ngô. Tư Đàn dắt hai đứa đi vào, hếch cằm liếc ta một cái, vẻ mặt cứ như thể ta không đáng cho ả ta để tâm, cực kỳ không nể mắt.
Bản tiên cô độ lượng nói: " Người đâu, hãy chuẩn bị cho tỳ nữ của biểu thiếu gia gian phòng tốt một chút, đun thêm một thùng nước nóng rồi khiên qua cho cô ấy tắm rửa, nhìn cả người bẩn quá kìa! ".
Mặt Tư Đàn tái mét, đập bàn bỏ đi.
Đợi người tản đi hết, ta liền như "sói ác vồ dê", ôm ghì nhi tử vào lòng. Hơn nửa tháng trời, cuối cùng bản tiên cô mới có cảm giác tự hào của kẻ làm mẫu thân, được ôm chặt nhi tử trong lòng, làm sao có thể không khiến người ta nước mắt lưng tròng được cơ chứ!
Trò chuyện cả buổi trời, cộng thêm tay chân cùng lúc vừa xoa vừa nắn vừa ôm vừa bế kiếm đút cơm, bao luoên khoản tắm rửa, mới miễn cưỡng khiến nhi tử ta có chút cảm giác thân thiết với thân xác mới của mẫu thân nó. Để dễ tiêu cơm sau khi ăn, bản tiên cô hớn hở dắt nhi tử đi dạo quanh phủ, đúng lúc này thì quản gia mặt đầy nếp nhăn mới lau mồ hồi lật đật chạy tới: "Đại nhân, sát vách có động tĩnh rồi! Bắt đầu từ nãy ở hậu viện liên tục truyền đến tiếng đàn sáo! ".
Sau đó, lão nịnh bợ ghé sát miệng lại: "Vừa nãy tiểu nhân bạo gan bắc thang trèo lên nhìn lén bên kia một chút, chao ôi, Định Quốc công chúa đang mặc một bộ y phục mùa hè mỏng nhất trong những bộ mỏng, còn vén lên đến bắp đùi mà thưởng rượu cho hai vị công tử anh tuấn ấy".
Tay bản tiên cô miết một cái, vò nát một bông hoa tươi: "Tiếp túc thám thính! ".
Một khắc sau: "Công chúa và hai vị công tử đang đọc thơ, hết sức vui vẻ".
Hai khắc sau: "Công chúa đang ngâm thơ tình, hai vị công tử vỗ tay tán thưởng".
Ba khắc sau: "Công chúa bản thưởng ba chén mỹ tửu, hai vị công tử vui sướng uống cạn".
Nửa canh giờ sau: "Công chúa ngà ngà say".
Một canh giờ sau: "Hai vị công tử ngà ngà say".
Vị quản gia già nua ghé sát lại, nói dầy mưu mô: "Đại nhân, tiểu nhân đã gọi hơn mười tên hộ viện* cao to lực lưỡng, công phu quyền cước có thể sánh ngang với cao thủ đại nội. Nếu cần, đại nhân cứ phân phó, tiểu nhân nguyện vì đại nhân mà không tiếc máu chảy đầu rơi".
* Hộ viện: Hộ vệ trong phủ.
Bản tiên cô chua sót nghĩ, cho dù có đánh ngất công chúa như ả kỹ nữ già kia đi chăng nữa, thì hai vị đế quân cũng phải chịu theo bản tiên cô mới được. Không còn cách nào khác, bản tiên cô thở dài thườn thượt ba lượt, cô đơn ôm lấy nhi tử đi ngủ.
Nửa tỉnh nửa mơ, dường như ta còn nằm mộng thấy tên Hoành Thanh kia thở dài nói: "Ngủ gì mà say như con heo, đúng là chẳng có chút lương tâm". Bản tiên cô trong mơ nghe xong tâm trạng vô cùng sảng khoái, ngủ càng lúc càng say hơn.
Ngày hôm sau, ta ngủ tới khi mặt trời lên cao hơn ngọn sào mới chịu dậy, tình hình bên ngoài đã thay đổi cực lớn.
Chuyện thứ nhất, hoàng đế yêu quái trong cung đã gặp phải thích khách. Trên buổi chiều sáng, hắn nổi cơn thịnh nộ liên tục chém đầu không ít các đại thần. Nhờ đang ở phủ nghỉ ngơi mà bản tiên cô tránh được một kiếp. Ta đoán chuyện thích khách lần này chắc chắn có liên quan đến hai vị đế quân.
Chuyện thứ hai, chính là ở phủ Định Quốc công chúa bên cạnh. Đầu tiên là mới sáng ra bên đó đã gà bay chó chạy, Định Quốc công chúa xinh đẹp lẳng lơ không còn lẳng lơ nữa mà khóc lóc thê thảm đến mức suýt tung cả nóc nhà. Theo tin tức tuyệt mất mà Cẩu Thặng trong phủ ta lấy được từ người bạn tốt A Hoa ở phủ công chúa sát vách, không biết tại sao, sáng nay Định Quốc công chúa vừa thức dậy, trên khuôn mặt như hoa bỗng nổi lên một vết bớt to bằng cái bát ở bên má, cực kỳ xấu xí, ngay cả đứa con tư sinh* của công chúa cũng bị dọa khóc, cho nên xung quanh đang truy bắt tên hung thủ hạ độc và cao thủ có thể xóa vết bớt.
* Con tư sinh: Con riêng.
Công chúa đã trở nên như vậy cũng không còn mặt mũi nào giữ hai vị mỹ nam lại trong phủ, đành phải để cho họ cáo từ ra đi. Lúc đó, bản tiên cô còn đang ngủ ngon, gia định trong phủ không kịp xin chỉ thị của ta, quản gia già nua liền nắm bắt thời cơ, quyết định giữ hai vị mỹ nam lại. Chuyện này đã tạo thành hậu quả trực tiếp, đó chính là khi bản tiên cô dùng bữa sáng, trên bàn cơm còn có thêm hai người khệnh khạng ngồi chung.
Hoành Thanh nói: "Xem ra tinh thần sư muội rất tốt, tối qua quả thức ngủ rất ngon". Câu này nghe qu