Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1256 lượt.
g phải là loại người như anh nghĩ đâu.
Anh ta nói nghiêm túc:
- Cô yên tâm, tôi quyết không cưỡng dâm cô đâu.
Xem ra hai chữ “cưỡng dâm” Mạch Khiết nói linh tinh trong lúc uống say đã trở thành câu cửa miệng của anh ta rồi.
- Nói thực, cô cũng không thể nào lần nào cũng nhờ tôi đến cứu giá thế này, cô cũng cần phải có một người bạn trai thực sự đi, khắp nơi trên thế giới đều là đàn ông, chẳng lẽ cô không ưng một người nào sao?
Nhìn khuôn mặt đầy vẻ hiếu kỳ của anh ta, Mạch Khiết chau mày nói:
- Thực ra nói thật lòng, trừ anh, còn ai tôi cũng ưng hết.
- Vậy… để tôi lái xe đưa cô quay trở lại, giao lưu cùng với anh chàng bảo vệ đó, không khéo sẽ tạo được ánh sáng rực rỡ chói lòa như sao hỏa đâm vào trái đất đấy.
Mạch Khiết lườm anh ta một cái, dẩu đôi môi nhỏ xinh, không nói gì nữa.
Xe lướt êm ru trên đường.
Lý Mộng Long bật nhạc, mở bài “Cảm ơn” của Trần Dịch Tấn:
Cả ngày mệt mỏi lê bước về nhà, không có ai đợi cửa
Có cái đèn bị hỏng, cả căn phòng trở nên lạnh lẽo
Bụng đói meo muốn ăn một bát mỳ nóng
Phích nước chẳng còn lấy một giọt nước nóng nào
Nơi đây thiếu đi nụ cười và ánh mắt em
Như thể mọi thứ đều bị phủ lên một lớp bụi
Thì ra anh mới là người dựa dẫm nhất
Anh cần em hơn là em cần anh…
Anh ta lạnh lùng nói:
- Tôi đã hẹn xong với Kha Đậu rồi, trong tuần này, anh ta sẽ tranh thủ thời gian đến để ký hợp đồng chuyên đề với M Beautiful phiên bản mới, thời hạn là một năm.
Mạch Khiết ngẩn người, một năm! Sao anh ta lại có thể làm được điều này?
- Anh thực sự đã hẹn được anh ta sao?
Lần này đến lượt Mạch Khiết trở nên hiếu kỳ:
- Anh ta rốt cuộc trông như thế nào? Anh ta năm nay bao nhiêu tuổi? Đừng nói với tôi anh ta mới có 18 tuổi, từ khi Quách Kính Minh xuất hiện, tôi không còn nghi ngờ thiên tài không phân biệt tuổi tác, giới tính, thậm chí là cả xu hướng giới tính nữa.
- Cũng không trẻ như vậy, nhưng cũng không già, khoảng chừng tuổi tôi, 27 tuổi, nói thực, anh ta là anh em của tôi.
Mạch Khiết thấy hơi nghi ngờ:
- Anh em của anh? Anh lại có một vị anh em là đại thần sao?
Anh ta thở dài:
- Thực ra đừng nói cô kinh ngạc, ngay chính tôi cũng không thể tin nổi. Thằng nhóc này trước đây thành tích học tập rất tệ, năm nào cũng thi lại, việc trai gái yêu đương thì khỏi nói, lần nào cũng bị gái đá, lúc tốt nghiệp tiểu học vẫn còn nói lắp, đừng nói viết tiểu thuyết, bảo cậu ta viết bài giới thiệu bản thân còn không viết ra hồn. Ai mà biết được giờ lại nổi danh lừng lẫy thế này, đúng là số phận!
Mạch Khiết vẫn bán tín bán nghi:
- Bất luận thế nào, cứ gặp đã rồi nói sau, chưa ai gặp mặt anh ta có thực sự là Kha Đậu hay không?
- Rất đơn giản, một người có thay đổi thế nào, văn phong của anh ta cũng sẽ không thay đổi, là con la hay con ngựa, dắt ra đi một vòng là biết ngay mà. Tôi làm việc quan trọng, cô cứ yên tâm, tuyệt đối không làm hỏng chuyện của cô.
Mạch Khiết trầm ngâm không nói, trong lòng tràn ngập nỗi mong đợi và sự hiếu kỳ đối với nhân vật Kha Đậu này. Có độc quyền chuyên đề của anh ta, M Beautiful phiên bản mới chắc chắn sẽ rất tuyệt.
Xe Ford đưa Mạch Khiết đến tận bên dưới khu chung cư của cô, Lý Mộng Long nói:
- Không mời tôi lên nhà uống café sao?
Mạch Khiết nói dối anh ta:
- Thành thật xin lỗi, nhà tôi không có café, để hôm khác nhé!
Mạch Khiết nhìn thấy một bóng người quen thuộc đi lướt qua cô, đang khoác một chiếc túi rất to, vội vàng nhiệt tình giơ tay đang xách đôi giày hỏng lên vẫy vẫy chào hỏi:
- Châu Vũ Mân! Anh lại đến sửa ống nước cho khách đấy à?
Vừa nhìn thấy cô, Châu Vũ Mân cũng nở ra nụ cười rạng rỡ:
- Đúng vậy, vừa mới làm xong, bồn cầu nhà cô không có vấn đề gì chứ?
Đột nhiên, sắc mặt anh ta đanh lại, hét lớn:
- Cẩn thận! – Anh lao tới, đứng lên trước che cho cô, chiếc túi đó chắn đỡ, chỉ nhìn thấy một chiếc gậy gỗ bay sang bên cạnh.
Mạch Khiết sợ hãi mặt trắng bệch, quay đầu lại nhìn, là hai thanh niên bất hảo lạ mặt, trong tay chúng cầm một thanh gậy gỗ rất to. Nhìn ra xa thêm chút nữa, Mạch Khiết nhìn thấy một bóng người quen thuộc, đó chính là Tiểu Ngọc đã bị cô đuổi đi.
Thì ra cô ta đưa người đến tìm Mạch Khiết để báo thù.
Mạch Khiết nghĩ thầm, nhất định tên Trần Hạo thỏ đế đó đã nói cho cô ta địa chỉ nhà mình.
Châu Vũ Mân hét lớn với mấy thằng lưu manh đó:
- Thật không ngờ chúng mày lại ức hiếp một cô gái tay không tấc sắt.
Bọn lưu manh không lên tiếng, cứ giơ gậy gộc lên đánh. Châu Vũ Mân mặc dù thân hình cao to, nhưng rốt cuộc hai nắm đấm không đọ lại được bốn tay, nên đã bị dính mấy đòn vào người.
Lý Mộng Long từ trong xe lao ra, chạy đến phía sau một tên lưu manh, túm chặt lấy cổ hắn, tên đó lật tay ra phản đòn, anh liền đập mạnh vào sống lưng tên đó, đẩy hắn ngã xuống đất.
Động tác rất gọn gàng mau lẹ, như thể anh ta là con nhà võ.
Anh ta lại tới giúp đỡ Châu Vũ Mân, cũng đánh tên còn lại ngã nhào xuống đất.
Bảo vệ vội vàng chạy tới, bắt giữ hai tên lưu manh gây gổ, Mạch Khiết thấy Tiểu Ngọc đã chạy mất dạng từ lâu.