Nửa Kiếp Hồng Nhan Một Kiếp Du Ca
Tác giả: Hiểu Đơn Đinh Đông
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1186 lượt.
đó chị nghi ngờ là “nội gián” hai tầng, vừa cung cấp cho bọn chị thông tin, đồng thời cũng phục vụ cho tập đoàn Hạ Lạc. Chị chỉ có thể nói được ngần này thôi, tổng kết lại, chỉ có người có quan hệ thân cận với em mới có khả năng tiếp xúc được đến những thông tin cơ mật.
Những người có mối quan hệ thân mật với mình? Vậy người đó là ai nhỉ?
Trong đầu cô, người đầu tiên hiện ra chính là Lý Mộng Long, lẽ nào thực sự là anh chàng này sao? Chỉ có anh ta là khả nghi nhất.
Nhưng nếu như thực sự là anh ta, tại sao anh ta lại dốc lòng dốc sức để giúp mình làm việc như vậy chứ? Mạch Khiết bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Nếu như trong công ty có “nội gián”, đó là việc không hề nhỏ chút nào.
Tưởng Văn không biết đã bỏ đi từ khi nào. Mạch Khiết muốn vào nhà vệ sinh để làm cho tâm trạng của mình bình ổn trở lại.
Cô đi qua những dãy hành lang dài, đi qua một căn phòng u tối, trong đó rất yên tĩnh, nhưng đột nhiên lại nghe thấy một âm thanh rành rọt:
- Rốt cuộc anh có cảm giác như thế nào đối với em?
Âm thanh đó khá thân thuộc, là Lâm Đại.
Cô ta đang thổ lộ tình cảm sao? Giọng điệu ẽo ợt quá đỗi, Mạch Khiết cười nhạt, vốn dĩ chẳng hề hiếu kỳ đối với tình cảm cá nhân của cô ta cho nên định tỉnh bơ bước qua, nhưng đột nhiên nghe thấy một giọng nói còn thân thuộc hơn:
- Cũng khá được…
Cô trợn tròn mắt, nhìn trừng trừng vào cánh cửa khép hờ, cô gần như có thể tưởng tượng được hai người đang trốn sau cánh cửa, chắc là cô ta dựa sát vào lòng anh ta, ngẩng mặt lên tha thiết mong đợi câu trả lời của anh ta.
- Cũng khá được là cảm giác gì vậy… – vẫn là giọng nói điệu chảy nước dãi.
Trong khoảnh khắc đó, Mạch Khiết vô cùng hi vọng Lý Mộng Long có thể đẩy người phụ nữ đó ra, sau đó kiên quyết bước ra ngoài, chỉ cần anh ta bước ra ngoài là có thể nhìn thấy cô rồi.
Nhưng chờ đợi giây lát, thì chỉ nghe thấy tiếng thở dài của anh ta, sau đó là cả một khoảng tĩnh mịch vô cùng khả nghi.
Thực ra cũng chỉ mấy giây thôi, nhưng Mạch Khiết không thể chờ đợi thêm được nữa, cô muốn biết rốt cuộc ở trong đó xảy ra điều gì.
Cô khẽ đẩy cửa ra.
Trong ánh sáng âm u cô lại nhìn rõ được hai người đang ôm chặt lấy nhau, đôi môi hình như cũng dính sát vào nhau, đang hôn nhau với tư thế vô cùng nho nhã. Tay Lý Mộng Long ôm lấy eo Lâm Đại, còn hai tay Lâm Đại cũng quấn chặt lấy cổ anh, rõ ràng đôi cẩu nam nữ đang yêu nhau thắm thiết.
Cô ngẩn người giây lát rồi lập tức lùi ra, bước chân của cô vô cùng khẽ khàng, dường như không ai hay biết.
Nhưng, mí mắt Lý Mộng Long khẽ ngước lên, dừng lại ở nơi Mạch Khiết đã đi, ở nơi đó có một chút ánh sáng. Khóe môi anh khẽ trào dâng chút cảm giác đau khổ, anh nhẹ nhàng đẩy Lâm Đại ra:
- Chúng ta phải cẩn thận một chút, đừng để người khác nhìn thấy. Người đàn ông cấp dưới và người phụ nữ cấp trên yêu nhau truyền ra ngoài, mọi người sẽ bàn tán đấy.
Lâm Đại vẫn đang ngây ngất trong nụ hôn ngọt ngào của anh ta:
- Anh còn lo điều này sao? Em thấy anh là nhân vật gan to tày trời. Bây giờ anh thừa nhận là đang yêu đương với em phải không?
Cô ta mong ngóng anh trả lời.
Anh ta so vai:
- Ngày nào anh cũng đang yêu đương cùng với những người phụ nữ khác nhau. Em không để tâm, anh cũng chẳng có ý kiến gì.
Cô ta vẫn nũng nịu dựa vào lòng anh:
- Em không để tâm, anh cũng đừng tưởng tượng em thành một loại đồ cổ, chỉ từng đã từng có nhau, không cần biết đến thiên trường địa cửu, em bây giờ cũng chưa đến độ tuổi nhất định cần phải có được tình yêu thiên trường địa cửu.
Cô ta giơ tay ra cởi khúc áo sơ mi của anh, giơ tay khẽ vuốt ve khuôn ngực rắn rỏi của anh. Lý Mộng Long nhẫn nại giây lát, rồi nắm lấy tay cô ta, nói:
- Chúng ta hãy đi ra ngoài thôi, dù sao em cũng là tổng biên tập, biến mất quá lâu sẽ khiến mọi người chú ý.
Anh và cô ta cùng bước ra đại sảnh, ánh đèn sáng trưng rất chói mắt, anh vừa bước vào, liền bất giác tìm kiếm bóng dáng khiến anh đập loạn nhịp tim, nhưng chỉ nhìn thấy gấu váy của người con gái đó vừa lướt qua bước ra ngoài cửa.
Anh bất giác đuổi theo.
Mạch Khiết vừa mới bước vào thang máy, cảm giác có người đi theo.
Cô quay đầu lại nhìn, là Lý Mộng Long.
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Trong thang máy chật chội chỉ có hai người bọn họ.
Ánh mắt Mạch Khiết dừng lại ở trên cúc áo sơ mi anh, anh ta cúi đầu nhìn, thì ra đã bị tuột hai cái, là do vừa rồi Lâm Đại đã cởi ra.
- Tôi nghĩ tôi cần phải chúc mừng anh, và cả Lâm Đại nữa.
Cô nói giọng tỉnh bơ không mang theo sắc thái tình cảm nào, ánh mắt nhìn vào chỗ khác, nhưng thang máy làm bằng kính, bốn phía đều có thể nhìn thấy hình ảnh của Lý Mộng Long.
- Cô đều đã nhìn thấy rồi… – Lý Mộng Long biết rõ nhưng vẫn cố tình hỏi.
- Thật ngại quá, hai người gây ra tiếng ồn lớn quá, tôi vô tình nhìn thấy.
Cũng thế cả thôi.
Nhớ lại hôm đó nhìn thấy cô vì ở bên cạnh anh chàng đẹp trai nho nhã nên đã cho mình leo cây, Lý Mộng Long cũng không kìm nén được cũng lên tiếng châm chọc.
- Cô và anh chàng hàng xóm nhà cô ở bên nhau còn ngọt ngào thân thiết hơn cả chún