Tác giả: Nhâm Thủy Yên Vân
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341606
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.
đáng ghét!” Trần Hiểu Quân gia tăng âm lượng.
Trình Hiểu Quân lúc này mới ngẩng đầu nhìn Trần Hiểu Quân nhưng vẫn không nói gì.
“Quần áo của tôi là cậu giúp tôi thay?” Giọng nói có vẻ rất bình tĩnh.
“Ừ…” Trình Hiểu Quân đang căng thẳng nên không có ý thức được giọng nói Trần Hiểu Quân bình tĩnh lạ thường.
Trong lúc nhất thời cả hai người đều im lặng, một lát sau Trình Hiểu Quân nghe thấy tiếng bước xuống giường, anh cứ nghĩ là Trần Hiểu Quân sẽ tới đánh cho mình một trận nhưng sao đã mấy phút rồi mà chẳng động tĩnh gì? Anh nghi ngờ ngẩng đầu lặng lẽ nhìn về phía Trần Hiểu Quân, cô lúc này đang ngồi ở trên giường bất động…
Trần Hiểu Quân cũng cẩn thận quan sát Trình Hiểu Quân, ánh mắt hai người chạm nhau một giây lại đồng thời nhanh chóng xoay sang hướng khác.
“Quỷ đáng ghét!” Trần Hiểu Quân cất giọng vừa như là bình tĩnh lại mang theo chút sốt ruột khẩn trương theo gió bay vào tai Trình Hiểu Quân, đang lúc Trình Hiểu Quân còn chưa kịp phản ứng gì Trần Hiểu Quân lại thấp giọng nói: “Cậu phải chịu trách nhiệm đó!”
Có mấy chữ đơn giản lại làm cho Trình Hiểu Quân khi đối mặt với một Trần Hiểu Quân khác hẳn bình thường đó trong nháy mắt đứng hình, không biết làm gì ngoài nhìn chăm chăm Trần Hiểu Quân, một khắc đó trong mắt anh cũng toàn vẻ hoang mang. Nhất định là nghe lộn rồi…
Cái tên quỷ đáng ghét này không phải sáng nào ngủ dậy cũng có dáng vẻ ngốc nghếch này chứ, Trần Hiểu Quân thầm nói ở trong lòng, nhưng cô làm sao có thể đứng im nhìn anh vì nghe được lời cô nói mà ngẩn người chứ. Trần Hiểu Quân mang hai chiếc giày phải lớn hơn chân mình mấy số bước đến trước mặt Trình Hiểu Quân quát: “Quỷ đáng ghét, lời tôi nói rốt cuộc cậu có nghe thấy không vậy?”
Trình Hiểu Quân lúc này thật sự bị giọng nói đó hù cho lùi về một bước, ngẩn mặt ra tiếp lời: “Quân Quân, cậu mới vừa nói cái gì vậy?”
Trần Hiểu Quân thật muốn lấy cái gì đó mà đập nát cái đầu tên ngu ngốc trước mặt này ra quá, nhìn quanh phòng một lát, thấy không có đồ gì đập được liền xoay người đem cái gối trên giường hung hăng ném vào đầu Trình Hiểu Quân, anh đưa tay gượng gạo đón lấy cái gối: “Tôi nói một lần cuối cùng, tôi nói cậu sẽ phải chịu trách nhiệm với tôi! Nghe rõ chưa?”
Trình Hiểu Quân sau khi đem mặt đặt ở phía sau gối khẽ gật đầu một cái: “Ừ! Ừ…”
Trần Hiểu Quân chau mày: “Nói vậy là cậu không có ý kiến?” Hình như đơn giản quá thì phải, hỏi mà cũng không có trả lời? Đúng là đồ đần, đồ ngốc!
“Không có!” Trình Hiểu Quân lập tức lắc đầu, “Quân Quân nói cái gì thì chính là cái đó, tớ không có ý kiến…” Trình Hiểu Quân vì kết quả bất ngờ này làm cho phấn chấn đến nỗi đầu óc cũng không kịp phản ứng.
“Được, cứ quyết định như vậy!” Trần Hiểu Quân cười băng qua Trình Hiểu Quân vẫn còn đứng ngây ra đó mà mở cửa, trước khi ra ngoài còn không quên híp mắt nhắc nhở, “Về sau cậu mà có ý kiến cũng không được chấp nhận!”
Mãi đến khi Trần Hiểu Quân ra khỏi phòng, Trình Hiểu Quân vẫn còn đứng đó nhớ lại vừa rồi mình có phải là đang nằm mơ hay không, lại bất hạnh là, Trình Hiểu Quân còn chưa kịp mơ xong giấc mộng đẹp lúc nãy thì chỉ một tiếng hét thất thanh của Trần Hiểu Quân lại khiến Trình Hiểu Quân đầu óc hoảng hốt, nhưng đôi chân thì không chần chờ một giây nào chạy về phía phát ra tiếng hét. Trình Hiểu Quân sốt ruột đến nỗi cửa cũng quên gõ cứ như vậy đẩy cửa phòng tắm ra vội vàng hỏi: “Sao vậy, Quân Quân?”
Trần Hiểu Quân xoay người đối mặt với gương, vẻ mặt gần như là muốn ăn thịt người: “Chuyện gì đã xảy ra vậy hả?”
Trình Hiểu Quân cũng nhìn chằm chằm vào mặt Trần Hiểu Quân, mấy giây sau tầm mắt lại dừng ở trên môi của cô, lúc này mới nhớ tới tại sao người trước mặt lại có nét mặt… kinh khủng như vậy: “Quân Quân, xin lỗi, tớ không cố ý…” thật sự là nhất thời kích động và bất mãn mới làm cậu bị thương!
“Xin lỗi?” Giọng nói nghe rất nguy hiểm, “Là bởi vì hôn tôi mà xin lỗi, hay là bởi vì cắn tôi mà xin lỗi?”
Trình Hiểu Quân á khẩu, cả hai đáp án hình như cũng không giải thích được ý của mình, vì vậy Trình Hiểu Quân im lặng.
Trần Hiểu Quân đi tới trước mặt Trình Hiểu Quân ra lệnh: “Có nói hay không?”
“Tớ, chỉ là muốn để cho cậu biết, tớ đã hôn cậu…” đối diện với ánh mắt của Trần Hiểu Quân, Trình Hiểu Quân bị hỏi đến nỗi muốn tránh cũng tránh không được, cho nên mới quyết định cho dù Quân Quân có ghét anh, lại không để ý tới anh thì anh cũng muốn nói ra suy nghĩ trong trái tim mình.
Trần Hiểu Quân hình như tương đối hài lòng với đáp án này nên không có lập tức ra tay đánh người, nhưng mà một giây tiếp theo Trình Hiểu Quân liền đau đến cau mày, anh che miệng ngơ ngẩn nhìn Trần Hiểu Quân cười rạng rỡ: “Quân Quân?”
“Cậu cắn tôi, tôi dĩ nhiên cũng muốn cắn lại!” Sau đó cạch một tiếng đóng cửa lại, để lại Trình Hiểu Quân vẫn đang che miệng đứng ở bên ngoài.
Lần này không dùng tay đánh, cũng không dùng chân đá, mà là dùng miệng cắn, nói như thế nào đây nhỉ, quả thật cũng giống như chuyện Quân Quân sẽ làm…
Trình Hiểu Quân bước chân lâng lâng trở về phòng của mình, giống như tất cả chuyện vừa xả