Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
mọi người còn tưởng chưởng môn tân nhiệm của gia tộc Kono là một đứa chân tôm mềm yếu, không nghĩ tới lúc này lại đào một cái bẫy lớn như vậy cho Nam Khôn.
Triển Du nghe thấy thì lòng nhảy dựng lên, ý nghĩ vốn rối như tơ trong nháy mắt trở nên vô cùng thông suốt.
Trước đây cô cho rằng gã đàn ông này giúp Nam Duệ đối phó với Nam Khôn chỉ là vì Nam Duệ đã từng làm việc cho gia tộc Kono, gã chỉ thuận nước đẩy thuyền, để Nam Duệ giúp gã dẫn Liệp Ưng mắc câu, lại không ngờ tới âm mưu này còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.
Như vậy xem ra lúc trước hơn phân nửa tin tức tình báo bọn họ nhận được từ nước ngoài cũng là do gã đàn ông này cố ý thả mồi mà thôi.
Thì ra từ lúc bắt đầu tất cả chỉ là cái bẫy của gã đàn ông này!
À, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn, vì báo thù, gã này thật đúng là đã nhọc lòng!
Triển Du hận đến nỗi lục phủ ngũ tạng cũng thấy đau, nghiến răng nghiến lợi: “Tốt nhất là mày đừng để cho tao có cơ hội bắt được, nếu không có xuống địa ngục tao cũng phải kéo mày chết chung!”
Jason không giận mà còn cười: “Tính tình của em đúng là không thay đổi chút nào, nhưng mà lần này tôi sẽ không cho em cơ hội chạy trốn nữa.”
Bản tính trời sinh của đàn ông là thích chinh phục, thứ càng không chiếm được thì càng khiến cho bọn họ muốn ngừng mà không được, Triển Du rơi vào tay Jason đã biết như thế.
Lúc trước vừa trông thấy cô, Jason đã bị vẻ bề ngoài xinh đẹp của cô hấp dẫn, về sau ở chung lâu, tính cách tranh đấu quyết đoán lại yêu ghét rõ ràng của cô làm cho gã bị mê muội, nhưng gã không ngờ tới Triển Du không phải bông hoa hồng hoang dã mà là một cây thuốc phiện.
Dù gã biết rõ Triển Du là trái cấm nhưng gã vẫn không thoát khỏi thứ hấp dẫn cực hạn này.
Lần này ngoại trừ báo thù, thật ra cũng bởi vì lòng chấp niệm của gã với Triển Du đã quá sâu, muốn không được nên không thể từ bỏ được, bằng không gã cũng sẽ không tốn nhiều công sức như vậy, còn không tiếc ném nhiều tiền vung ra một cái lưới lớn.
Chỉ là gã không ngờ tới cái lưới lớn như vậy lại không vây được vật sỡ hữu của gã, nói thí dụ như thân thể cùng trái tim của Triển Du.
Vốn để cho Simon tặng Aki cho Nam Khôn cũng chỉ là muốn ly gián Nam Khôn và cậu hai của hắn cùng nhà họ Đoàn, lại không ngờ tới Aki bị đánh tráo – hắn vốn cho rằng Triển Du chỉ dùng thân phận sát thủ hoặc trợ lí của Mục Hàn ẩn núp trong Xích Thủy.
Lần này nếu không phải Thanh Mộc phát hiện kịp thời thì phỏng chừng hôm nay sẽ có một cục diện khác.
Mặc dù thế cục trước mắt đã nằm trong lòng bàn tay hắn, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc Triển Du đã ăn nằm với Nam Khôn thì Jason đã hận đến mức muốn giết người.
Hắn nói: “Tôi hận nhất là kẻ khác đụng vào đồ vật của tôi, Nam Khôn không chỉ đụng vào em mà còn giết cha tôi, em nói xong mối thù lớn như vậy làm sao tôi báo đây? Chém hắn như chém dưa sao? Hay là rút gân lột da? Hay là…để cho hắn tận mắt trông thấy tôi yêu thương em thế nào?”
Thân thể Triển Du khẽ chấn động, lửa giận dâng lên vạn trượng trong lồng ngực, nếu như giờ phút này cô còn một chút sức thì sẽ nhào tới cắn xé tên khốn nạn này!
Nhưng lại không có nếu như, giờ phút này cô ngoại trừ mở to hai mắt nhìn hắn thì ngay cả nghiêng đầu cũng thấy quá sức.
Dường như Jason cũng không ngại ánh mắt hận thù của Triển Du, còn không nhanh không chậm nói thêm: “À, quên nói cho em biết, hai đồng nghiệp của em thật là không nghe lời, tôi đã cho người bơm thuốc vào cơ thể bọn họ, chỉ cần em ngoan ngoãn một chút thì bọn họ sẽ rất an toàn.”
Triển Du hận không thể nghiền xương gã thành tro, gằn từng chữ: “Sao mày không đi chết đi!”
Jason nhếch môi cười dịu dàng: “Yêm tâm, khi nào tôi chết nhất định sẽ không bỏ lại em!”
Gã mang bốn dòng máu, ngoại hình cũng khá đẹp mắt, mày kiếm mắt sáng, nhưng chỗ sâu nhất trong đáy mắt lại lộ ra vẻ âm độc mà bất kể có dùng nụ cười rạng rỡ cỡ nào cũng không thể che hết.
Triển Du thật lòng không thích gã, cho nên khuôn mặt vốn anh tuấn lạnh lùng của gã lại càng làm cô cảm thấy sợ hãi.
Môi của gã đàn ông kia đi lên, rơi vào gò máu cùng vành tai Triển Du, cô nổi giận: “Con mẹ nó mày đừng chạm vào tao!”
Một năm trước cũng là thế này, lòng tràn đầy phẫn nộ lại không thể cử động, môi của gã tùy ý chạy trên người cô, như một con châu chấu bò qua làm cô cảm thấy chán ghét, cô không thích gã đàn ông có tính cách thất thường cực đoan này, hơn nữa cả đời này cũng sẽ không thích gã.
Cho nên mặc kệ ngoài miệng gã đàn ông này có nói yêu cô nhiều thế nào, nụ hôn có tuyệt vời thế nào thì đối với cô cũng chỉ là đang gia tăng nỗi sỉ nhục trên người cô!
Một năm trước nếu Mục Hàn không đến kịp thì có lẽ cô đã chết rồi, không ngờ hôm nay lại rơi vào tay gã, cô không sợ chết, chỉ sợ Nam Khôn sẽ đau lòng, cũng sợ các thành viên khác trong Liệp Ưng gặp chuyện không may, hiện giờ ngoại trừ cô biết Chiến Cát và Đổng Kiêu không sao ra, những thứ khác cô không hề biết, nhóm của Mục Hàn thế nào rồi? Đã bắt được Simon chưa? Nam Khôn đang ở đâu?
Giờ khắc này, một Triển Du từ trước đến nay vẫn dũng cảm