Tác giả: Phác Hi
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1403 lượt.
không biết tương lai mình có thể gánh nổi tình cảm sâu đậm này của hắn hay không.
Bởi vì ngay cả chức trách cơ bản nhất của một người phụ nữ cô cũng không thể làm được.
Nam Khôn thấy ánh mắt cô lộ ra vẻ chần chờ cùng mâu thuẫn, lòng trầm xuống, giọng nói lại càng ôn nhu: “Em đang băn khoăn điều gì?”
Cô đang suy nghĩ, trong tương lai của cô có thể không sinh con dưỡng cái cho hắn được, còn có thể bỏ lại hắn bất cứ lúc nào/
Kẻ ích kỷ như cô, hắn cũng muốn sao?
Trầm ngâm thật lâu, ánh mắtTriển Du lại hiện lên vui vẻ, ra vẻ thoải mái nói: “Anh chắc không? Chỗ em không cho phép trả hàng đâu.”
Nam Khôn lẳng lặng nhìn cô một lát, đột nhiên nở nụ cười: “Đã bị anh gặm ra bã rồi cũng không thay đổi được nữa, còn tính toán gì nữa.”
Sủng ái vô hạn
Bắt đầu từ tối qua các tổ nhỏ của Liệp Ưng bắt đầu hành động rất thuận lợi.
Vận may của Jason lần này hình như kèm hơn nhiều so với một năm trước.
Bận việc lâu như vậy, đến cuối cùng thịt không tới tay lại chuốc phiền toài vào người, lại còn tự đưa mình vào tròng.
Triển Du cùng Nam Khôn như keo sơn triền miên cả đêm, ngày hôm sau hai người tuy lòng đều không muốn nhưng thật sự không thể dây dưa thêm nữa, tâm tình một lúc rồi mỗi người một ngả ở Rome.
Sau khi nhóm của Mục Hàn trở về tổng bộ ở thành phố B, làm xong kiểm tra sức khỏe và khảo sát tâm lí rồi đến văn phòng của bộ trưởng Lưu báo cáo.
Jason không lên tiếng, ánh mắt nóng bỏng trở lại dò xét trên mặt Triển Du, sóng mắt lưu chuyển, ngoại trừ vẻ khiêu khích táo bạo còn lộ vẻ tự tin, dường như lần này gã đến đây là có mục đích riêng.
Triển Du vừa tức giận lại vừa có chút bất an trong lòng, đang định lên tiếng thì nghe gã lớn lối nói: “Không phải các người muốn biết tư liệu nghiên cứu loại thuốc kia cùng với súng hạt nhân kia ở đâu sao? Tôi sẽ nói cho em biết.” Nhưng mà… Tôi sợ các người chỉ lãng phí thời gian thôi.
Hàng lông mi của Triển Du giật giật, híp mắt lại nhìn gã, dường như đang muốn xác định độ tin cậy trong lời gã nói.
“Gia tộc Michelle ở Mĩ và ‘nông trường” Mexico.”
“Thẳng thắn” như vậy không khác gì đã chủ động đi vào con đường chết, nhưng gã vẫn không hề băn khoăn khai ra.
Không phải bởi vì sợ bị dụng hình, chỉ là bởi vì lúc này nhìn thấy cảm xúc phong phú trong ánh mắt mĩ nhân, tâm trạng của gã rất tốt mà thôi.
Hàng mi thanh tú của Triển Du chau lại, trong lòng biết rõ lời hắn nói là thật, cũng biết nhất định đây không phải là toàn bộ.
Nhìn dáng vẻ cuồng vọng của gã, cô không chút nghi ngờ trong này có cất giấu gì đó, nếu như có thể, cô thật sự hy vọng có thể sớm giải quyết gã này triệt, miễn cho gã ở đây gây họa, nhưng lại vướng mấy cái trình tự chó má của tổ chức cảnh sát quốc tế.
Cứ kéo dài như vậy, ngày nào đó thật sự để tên khốn nạn này chạy thoát cũng không phải là không thể.
Nhưng người nào đó đã nói, nếu gã không muốn nói thì cho dù Triển Du có đứng trước mặt gã cởi hết quần áo ra chắc chắn gã cũng không nói, chỉ có thể nghĩ cách khác. Triển Du nhìn hắn một cái thật sâu, gấp tập tài liệu lại, đứng dậy bỏ đi.
Kết quả lúc Jason nhìn thấy cô đứng lên lại ném ra một câu thâm thúy: “Nút thắt cài cao như vậy không thấy khó chịu sao?”
Quả thực Triển Du không thể nhịn được nữa, quay đầu lại dùng đôi mắt sắc như đao nhìn gã: “Anh bị nghẹn nước tiểu đến rối loạn thần kinh rồi à?”
Jason bọ cô chọc cười ha ha, đến khi cô đi ra tới cửa ánh mắt lại đột nhiên lạnh lẽo, trầm giọng nói: “Trò chơi chỉ mới tiến hành được một nửa, bảo Nam Khôn cẩn thận một chút.” Thứ tôi được đến tay, hắn cũng không thể có nhiều hơn, những thứ phải trả lại cho tôi, hắn cũng không thể thiếu phần!
Lưng Triển Du cứng đờ, tay nắm chặt lại, cuối cùng không nói một lời bỏ đi.
Sự thật chính là bất đắc dĩ như vậy, người uống nước vĩnh viễn sẽ không hoàn toàn cảm nhận được kẻ đào giếng đã cực khổ thế nào.
Liệp Ưng khổ sở bắt được người về, tích cực phối hợp hoàn thành công tác thẩm vấn, ít nhiều gì cũng xác định được đối tượng tình nghi cùng tội trạng, cuối cùng vẫn phải làm theo trình tự, giao người cho tòa án quân sự quốc tế, đơn giản là gã còn có liên quan đến chuyện quân sự cơ mật của một số nước khác và những vụ án mạng nghiêm trọng.
Lúc ấy nhóm của Triển Du nghe thấy tin tức gã nào đó sắp chuyển ngục thì trong lòng rủa thầm một chữ, cứt!
Cũng may bộ trưởng Lưu là người hiểu chuyện, biết rõ gã nào đó vô cùng gian xảo cho nên còn làm thêm một số công tác chuẩn bị khác.
Cảm giác buồn bực này vẫn quấn lấy Triển Du đến ngày sinh nhật của cô.
Hiếm khi có nửa tháng rảnh rỗi, lại vừa đúng vào ngày sinh nhật của Triển Du, giữa trưa ba Triển đặc biệt mời bạn bè thân hữu đến nhà góp vui.
Đến tối Triển Du lại mời các đồng nghiệp của cô trong Liệp Ưng đến Hải Đô ăn mừng.
Mọi người nói người thế nào thì quen bạn thế ấy, Triển Du lại là người có tính tình yêu ghét rõ ràng nên quyết định bạn tốt của cô nhất định không thể là loại cậu ấm bất tài chỉ biết dựa vào quyền thế của bậc cha chú, cho dù bình th