Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.

tức không vui. Nó biết người phụ nữ này, ngày đó Phong Trác Hạo dẫn nó ra ngoài ăn cơm có gặp người phụ nữ kia. Nó không thích cô ta, còn nhớ rõ ngày đó người phụ nữ này lén nhìn bọn họ, vẻ mặt kia thối không nhìn nổi. Đứa bé nho nhỏ là người nhạy cảm nhất, hơn nữa nó cũng vừa về nước, cảm thấy toàn bộ mọi vật đều rất mới mẻ, lúc trông thấy sắc mặt đó của Lý Lệ nó cũng rất nhạy cảm hiểu được.
Từ lúc quản gia ra ngoài mở cửa lập tức nhận ra người phụ nữ này. Nó ghét cô ta, không muốn cô ta tới nhà nó, nó sẽ cảm thấy bẩn, vì vậy mới thả con rắn nhỏ mà mình nuôi. Không phải phụ nữ đều sợ rắn sao, nó muốn cho người phụ nữ này sợ mất mật, tốt nhất là sợ đến mức tè ra quần chạy ra ngoài.
Nhưng thực tế là ngoài ý muốn của nó, tại sao người phụ nữ này không sợ? Rõ ràng cô ta sợ đến mức phải nuốt nước miếng, da gà nổi đầy người, sao còn cố làm ra vẻ dối trá như không sợ?
Trên tầng hai, Nghiêm Đình và Phong Trác Hạo cũng nhìn thấy cảnh này. Hai người liếc mắt nhìn nhau, đều nhận ra ánh mắt nghiên cứu trong mắt đối phương. Cô gái này không đơn giản, có thể cố kìm nén chịu đựng ra vẻ như mình hết sức yêu thích, như vậy rõ ràng là đang biết lấy lòng chủ nhà. Nhưng cũng thật cố ý quá mức!
Xuống dưới nhà, Phong Trác Hạo giả vờ giận khiển trách Nhục Đoàn Tử, “Không biết lễ phép, tại sao có thể để mặc rắn ra ngoài, con rắn này ở rừng rậm nhiệt đới châu Phi có thể sánh với ma túy. Ngộ nhỡ nó cắn người thì biết phải làm sao?” Thật ra thì con rắn này không độc, nếu như là rắn độc sao hắn có thể cho cậu bé nuôi? Nhưng hắn muốn nói như vậy là muốn xem người phụ nữ này có thể nhẫn nại đến mức nào.
Quả nhiên Lý Lệ đang khom lưng vuốt ve con rắn nhỏ nghe thấy có độc lập tức dừng tay, hơi cứng nhắc, không biết nên làm thế nào. Cuối cùng dứt khoát diễn trò, nâng người lên nhìn Nghiêm Đình và Phong Trác Hạo vừa mới xuống nhà.
Nụ cười trên mặt vẫn luôn khéo léo, tự nhiên, nhưng lúc vô tình liếc qua Phong Trác Hạo sau lưng Nghiêm Đình lập tức ngây dại, người đàn ông này…






Lý Lệ Là Một Trò Cười.
Lý Lệ nhìn Phong Trác Hạo, không phải người đàn ông này là người ở trong phòng ăn ngày đó…
Phong Trác Hạo thấy mặt Lý Lệ hơi giật giật, nghiêng người khẽ mỉm cười với Lý Lệ. Nhục Đoàn Tử bên cạnh chen tới kéo kéo tay ba mình, khó khăn lắm mới tìm được một người đàn ông bằng lòng làm ba của nó, đừng để cho người phụ nữ không được chào đón này cướp mất.
Lý Lệ nhìn theo cánh tay Phong Trác Hạo, vừa hay nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của Nhục Đoàn Tử. Lúc này Lý Lệ xác định, hai cha con này đã từng nhìn mình với vẻ khinh thường trong phòng ăn ngày hôm đó. Sao có thể như vậy? Cô ta cũng chưa nghe thấy nhà họ Nghiêm có cháu trai từng này tuổi? Chẳng lẽ là con trai?
Lý Lệ liếc mắt nhìn Nghiêm Đình đầu đầy hoa râm, trực giác bỏ qua suy nghĩ đó. Nghiêm Tử Hoa là con gái út của Nghiêm Đình, sao có thể có một người con trai sau bà ấy được?
Không ra khỏi nhà không thể có tiền, đây là ấn tượng đầu tiên của Nghiêm Đình đối với Lý Lệ.
Nghĩ như vậy, ông cụ cố kéo dài tiếng, trên mặt hình như còn đang nhớ lại, dường như là đang nghĩ đến nhà họ Chu mà Lý Lệ nhắc đến là nhà nào. Một hồi lâu, ông giãn mày, “Ồ!” Đây là phản ứng của Nghiêm Đình, thật sự ông không biết nhà họ Chu là nhà nào, ông không thể phản ứng nhiều hơn.
Mặt Lý Lệ cứng đờ, hình như không ngờ ông cụ sẽ phản ứng như vậy, có vẻ là không kiên nhẫn khi nghe mình giới thiệu. Nghiêm Đình suy nghĩ một lát, sau đó há mồm hỏi: “Cô nói, khi Tử Hoa còn sống đã nhờ cô chuyển tin sao? Nó bảo cô làm gì?”
Lý Lệ vội thôi cười, như đang thương cảm cho Nghiêm Tử Hoa, giọng cực kỳ khéo léo nói: “Mẹ nói, về sau nếu có cơ hội đến thành phố A nhớ chuyển lời đến ông nội, nói mẹ biết sai rồi, hi vọng ông nội có thể tha thứ cho mẹ, còn nói mẹ bất hiếu…”
Lý Lệ cố gắng đè nén giọng mình, lời cuối cùng định không nói, nhìn nét mặt Nghiêm Đình, quả nhiên Nghiêm Đình đang rất đau lòng. Cô ta cũng đã nhắc đến con gái đã chết mười bảy năm trước của ông ta, hôm nay không tóm được nhà họ Nghiêm không thể trở về. Quan hệ giữa cô ta và nhà họ Nghiêm phải dựa vào Nghiêm Tử Hoa đã chết từ lâu, mấu chốt thành bại đều phải dựa vào Nghiêm Tử Hoa, xác định xem mình có thể lợi dụng không.
Nghiêm Đình cũng không quan tâm đến người phụ nữ này làm gì, dù sao cũng không làm gì được ông, ông mặc kệ. Bây giờ điều ông quan tâm nhất là những ngày cuối cùng con gái ông đã trôi qua như thế nào. Tuy rằng Lý Lệ không phải là người thành thật, nhưng ít nhiều cũng có thứ gì đó có ích?
Ông cụ liền hỏi: “Khi còn sống Tử Hoa sống ở thành phố G như thế nào? Lý Thánh Đức đối xử với nó có tốt không?” Thật ra thì chính ông cũng hiểu hỏi những câu như thế là vô ích, nếu con bé có thể sống tốt sao có thể khốn khổ ôm cháu gái ông xuất hiện trước mặt ông?
Nhớ tới đây ông cụ liền hối hận đến chết, lúc ấy ông vênh váo cái gì? Lúc đó con gái ông nhất định là không còn chỗ để đi, cho nên mới lén trở về tìm ông là ba làm chỗ nương tựa. Nhưng ông


Lamborghini Huracán LP 610-4 t