Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342391
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2391 lượt.
ìn công ty càng ngày càng lớn mạnh hay sao? Tôi nghĩ, đây cũng là nguyện vọng của mẹ cô.” Lão từ ái nói.
Nghiêm Hi nghe thật là xấu hổ, đám người này vì kiếm nhiều tiền một chút mà không từ thủ đoạn. Biết Nghiêm Hi vừa mới làm cho Lý Lệ tức giận ở bên trong, biết dùng lợi ích để nói chuyện, trực tiếp dùng lá bài tình cảm của Nghiêm Hi và Nghiêm Tử Hoa.
Vô gian bất thương a.
Nghiêm Hi chuyển mắt, thấy mặt của Lý Lệ càng ngày càng đen, mắt Nghiêm Hi đột nhiên sáng lên. Ngươi nói, nếu như cô tự ra tay, nói Lãnh Diễm đồng ý với hội đồng quản trị, như vậy Lý Lệ sẽ làm gì? Đến lúc đó nếu như Lý Lệ phá hư, đám lão già coi tiền như mạng này sẽ tha thứ cho Lý Lệ?
Nghiêm Hi mong mỏi, nụ cười trên khóe miệng càng ngày càng tà ác.
Nghiêm Hi chớp mắt một cái, quay đầu nhìn ông ta, khóe miệng khẽ câu, nhẹ nói: “Được, nhưng chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn. Bên Lãnh Diễm tôi sẽ nói qua, tôi đoán là sẽ không có vấn đề gì.”
Có những lời này của Nghiêm Hi, đoàn người coi như là yên tâm, cơ hồ là hô vạn tuế tiến Nghiêm Hi ra khỏi cửa. Một số nhân viên thấy được, nhìn đám người trước mặt Nghiêm Hi, chợt trong lòng sinh ra một loại kính sợ. Thật lòng cảm thấy người như vậy tới quản lý bọn họ, vậy thì quá hạnh phúc rồi. Nhìn Lý Lệ ở phía sau đám người, lại cảm thấy Lý Lệ coi như xong, khí chất này kém xa với Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi vừa đi, đám người kia liền cười ha hả. Nhìn mấy người đằng sau lưng Lý Lệ đầu đầy bụi đất, mấy người tức giận nói một tiếng: “Còn đứng ở đây làm gì, từng người từng người không có bản lĩnh đi làm việc hay sao? Còn không mau đi chuẩn bị một chút, Nghiêm tiểu thư vừa nói, sẽ về nói với Lãnh tiên sinh. Chuyện này nếu Nghiêm tiểu thư đã ra tay, đó chính là ván đã đóng thuyền, chạy không thoát. Còn không mau về chuẩn bị một chút.”
Mấy người bị khiển trách, mặt mày đám trẻ tuổi càng thêm xanh mét, cơ hồ là cắn răng chịu đựng mấy con hồ ly già này ra oai, len lén liếc Lý Lệ một cái. Săc mặt Lý Lệ cũng khó coi, thấy thủ hạ nhìn mình, nháy mắt bảo bọn họ về trước.
Chờ thủ hạ rời đi, Lý Lệ cười cười, đi tới lão già quyền uy nhất đưa tay đỡ hắn, dáng vẻ rất khéo léo: “Ông Tần, ngài đừng nóng giận. Hôm nay may mà có các ông ra mặt, nếu không, dự án hợp tác với R&D cứ như vậy mà bị tôi vất bỏ. Cảm ơn ngài nha.”
Nghiêm Hi nháy mắt mấy cái, nghẹo đầu, vui vẻ cọ tới, ôm cổ Lãnh Diễm làm một hớp, giả bộ ngoan manh hỏi: “Làm sao?”
Lãnh Diễm nhướng mày hỏi: “Em nghĩ chỉnh như thế nào?”
Nghiêm Hi mắt chuyển một vòng rồi sau đó ôm cổ Lãnh Diễm, cười cười: “Thì anh gọi điện cho lão đầu kia chứ sao.”
Lãnh Diễm không nói lời nào, nhìn Nghiêm Hi, đôi mắt tràn đầy thú vị.
Nghiêm Hi lúng túng khụ khụ, nhẹ nhàng nói tiếp: “Anh nói với hắn, em nể mặt em hợp tác với hắn, sau đó sẽ không còn chuyện của anh, được không?” Nghiêm Hi ôm cổ Lãnh Diễm, vẻ mặt van xin, mắt khẽ cong cong, giống như một chú chó nhỏ đáng thương, Lãnh Diễm nhìn đặc biệt buồn cười.
Lãnh Diễm nhịn kích động muốn cười của mình, đôi mắt xác định Nghiêm Hi, không nhúc nhích nhìn cô chằm chằm. Nghiêm Hi bị nhìn trong lòng thấy hoang mang, anh có ý gì? Tốt hay không tốt?
Lãnh Diễm nhìn vẻ mặt rối rắm của Nghiêm Hi, thật sự nhịn không được, kéo miệng cười cười, nhịn rất vất vả: “Tốt, chỉ một cú điện thoại mà thôi, nhưng là em thấy tốt hả? Ngộ nhỡ Lý Lệ thật sự sẽ đồng ý thì làm như thế nào? Đến lúc đó em thật sự sẽ hợp tác, vậy em sẽ không có đường lui.” Lãnh Diễm chăm chú nhìn vẻ mặt Nghiêm Hi.
Nghiêm Hi nhìn vẻ mặt Lãnh Diễm nghiêm túc, đột nhiên cảm thấy mình như một đứa bé làm sai chuyện, hết cách rồi, nháy mắt mấy cái, vẻ mặt cợt nhả dần dần chuyển về bình thường, nhìn Lãnh Diễm nói: “Anh yêm tâm, em nắm chắc rồi, Lý Lệ chán ghét em như vậy sẽ không đồng ý hợp tác với chúng ta. Dù Lý Lệ muốn tính kế, em cũng có lòng tin khiến người bên cạnh Lý Lệ nói ra kế hoạch của cô ta. Em có lòng tin này.” Nghiêm Hi nói nghiêm túc khác thường, hết cách rồi, Lãnh Diễm nghiêm túc nha. Khi Lãnh Diễm nghiêm túc đôi mắt trở lên đặc biệt đen, giống như bảo thạch, nhìn rất chói mắt, rất đẹp. Mắt người này vốn đã đẹp, lúc này là đẹp nhất, không trách được đều nói đàn ông nghiêm túc luôn có mị lự lớn nhất.
Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi, không nhịn được bật cười, nha đầu ngốc này……
Nghiêm Hi vốn còn một chút khẩn trương, bị ánh mắt lạnh lùng làm cho bối rối, chợt thấy khóe mắt Lãnh Diễm có ánh gian trá, trong nháy mắt Nghiêm Hi nổi giận, miệng chu lại, nhéo một cái lên người Lãnh Diễm: “Làm sao anh lại như vậy, em còn lo lắng gần chết, anh cứ như vậy, thật quá hư.”
Nghiêm Hi dùng sức níu lấy trên người Lãnh Diễm, Lãnh Diễm cũng không sợ nhột, đưa tay bắt lấy tay đang quấy rối của Nghiêm Hi. Chợt anh kéo đến bên cạnh mình, chóp mũi cọ cọ chóp mũi nhỏ của cô nhỏ giọng nói: “Em nói em sợ cái gì? Em sợ anh? Sợ anh cái gì?”
Nghiêm Hi bị buộc nhìn vào mắt anh, không chịu nổi, không biết vì sao chính là không chịu nổi. Hai người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, Nghiêm Hi q