Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2357 lượt.
lần đầu tiên chính thức suy nghĩ về người đàn ông này.
Quá trình tiến vào giai đoạn thứ hai, hội đồng quản trị Thánh Đức vô cùng vui mừng, lập tức liền mở ra một lễ chúc mừng. Cùng có người lo lắng, không phải lúc trước truyền thông nói giữa Nghiêm Hi và Lãnh Diễm xảy ra vấn đề hay sao?
Taih sao hôm nay hai người lại cùng nhau xuất hiện ở trong trường hợp quan trọng này?
Không ít thành viên trong hội đồng quản trị vẫn muốn R&D. dù sao, Nghiêm Hi là người của công ty mình, trước kia cảm thấy hành động của cô bất chính, chuyện này lộ ra khẳng định sẽ bị Lãnh Diễm bỏ, nhưng không nghĩ tới hai người hiện tại lài hòa hảo rồi?
Không ít người trong lòng bắt đầu nghĩ tới lần này mình đã bỏ lỡ tiền tài, đối với cái vấn đề này Lý Lệ biết, nhưng cô ta vẫn giả vờ không biết. Dù sao lần hợp tác này là tình thế bắt buộc, bọn hắn phản đối cũng vô dụng, ba công ty đã ký kết hiệp ước, lúc này mà bội ước sẽ phải bồi thường gấp mười lần tiền.
Bởi vì đấu thầu thành công, Triệu tổng liền đề nghị cho Lý Lệ làm một buổi tiệc chúc mừng. Tất cả mọi người đều rất vui mừng, nhất là những người trẻ tuổi kia, cũng thích chơi, liền ồn ào lên.
Lý Lệ cười cười, khước từ nói: “Vẫn không nên vui mừng, hiện tại đối thủ của chúng ta là R&D, chúng ta không nắm chắc được sẽ có được hạng mục này.”
Su đó Lý Thánh Đức lienf nói: “Không có việc gì, ta thấy chúng ta có thể loại bỏ được nhiều công ty lớn như vậy để bước vào vòng hai coi như là chúng ta đã rất may mắn, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, hôm nay trận này chúng ta thắng rất đẹp, chúng ta cũng rất hài lòng, tiệc chúng mừng này con phải làm.”
Cuối cùng Lý Lệ khước từ không được, bất đắc dĩ lắc đầu đi theo một đám người ham náo nhiệt.
Hôm nay gần như tất cả mọi người tham dự hạng mục này đều đi, nhưng Chu Khải không đi. Hiện tại hắn không muốn thấy Lý Lệ, hắn vừa mới bước xuống lầu một của công ty Thánh Đức liền bị một ký giả đuổi kịp. Người phóng viên kia vừa nhìn liền nghĩ đây không phải là vai nam chính trong vụ xôn xao lần trước Chu Khải hay sao, cơ hội tốt như vậy làm sao có thể bỏ qua được?
Nhưng Nghiêm Hi không biết, còn tưởng rằng mình cũng bị ông cụ ghét bỏ không muốn gặp, đôi mắt nhỏ len lén liếc nhìn Lãnh Diễm, có chút đau thương, giống như đang nói…xem đi, em bị anh liên lụy rồi.
Kết quả ông cụ dựa vào thành ghế rống lên: “Lấy móng vuốt của cháu ra.”
Một tiếng rống này khiến cho Nghiêm Hi và Lãnh Diễm đồng thời ngây dại một giây, sau đó Nghiêm Hi mới hiểu được, thì ra không phải là không chào đón mình à? Sau đó nghiêng đầu nhìn Lãnh Diễm, Lãnh Diễm vẫn còn dáng vẻ muốn chết, không chút hoang mang, tính mặc kệ sao? Anh ôm nàng dâu của mình đâu có lỗi?
Ông cụ thấy anh vẫn không buông tay, trong lòng vô cùng tức, hướng về phía Lãnh Diễm rống lớn: “Ngươi ở bên ngoài làm ăn kiểu gì thế hả? Hi Hi bị những tờ báo truyền thông kia nói oan uổng như vậy mà ngươi không che chở, ngươi có phải là đàn ông không? Đàn ông nhà họ Lãnh là như vậy sao? Ta thật sự phải…. Ta đánh chết thằng cháu khốn nạn này.” Nói xong liền chống gậy lên muốn đánh, Lãnh Diễm hiểu, thì ra ông cụ bởi vì chuyện này. Nhìn ông cụ đi tới, Lãnh Diễm không thể phản kháng, lập tức buông Nghiêm Hi ra nhanh chân mà bỏ chạy.
Nghiêm Hi liền sống chết mặc bay, ai bảo chuyện này đúng là do Lãnh Diễm có lỗi trước. Nhìn ông cụ cầm gậy đuổi theo khắp nơi, Lãnh Diễm giống như con khỉ khắp nơi trốn, trong miệng còn ầm ầm ĩ ĩ nói: “Ông nội, lão ngài nên có chừng mực, cẩn thận trật eo a!”
Sau đó ông cụ càng tức hơn, chính Lãnh Diễm giống như con khỉ ầm ĩ không có dáng vẻ biết sai mới khiến ông cụ tức giận như vậy.
Đuổi theo một hồi, dù sao người đã già, thể lực không tốt như trước, ném gậy xuống đứng tại chỗ thở mạnh, nhìn Lãnh Diễm càng ngày càng xa mình, ông cụ tức giận run run giơ ngón tay lên: “Ngươi nói, tiểu tử ngươi làm ăn kiểu gì vậy, danh dự của một cô gái nhà người ta quan trọng như thế nào cháu có biết không? Đừng có nói chuyện xảy ra ngày đó ngươi không kịp thời xử lý?”
Lão gia gia vô cùng hiểu rõ tính của cháu mình, người khác không biết nhưng chính tôn tử của ông thì rất rõ ràng, khi nào thì tiểu tử này chịu thua thiệt, ngậm bò hòn làm ngọt tuyệt đối không phải là chuyện Lãnh Diễm sẽ làm, nhưng tại sao anh lại mặc kệ? Chuyện này liên quan đến Nghiêm Hi, Lãnh Diễm không có lý do không quan tâm. Chỉ có một lý do, chuyện này tên tôn tử khốn kiếp này biết.
Đã sớm biết, cho nên khi ký giả viết tin nó không hề làm gì, không biết là trong đầu đang có ý đồ gì đây.
“Ta cho ngươi biết, người kia có tâm tư không đúng đắn thì đánh hướng khác đi, ta tuyệt đối không cho phép người khác té nước dơ lên người Hi Hi. Tiểu tử ngươi trở về thì tra rõ ràng cho ta, chuyện này không thể bỏ qua.”
Bởi vì một câu nói của ông cụ, Lãnh Diễm liền hề hề muốn dẫn Nghiêm Hi trở về ổ của mình, nhưng ông cụ lại lên tiếng: “Chính ngươi đi là được, hôm nay Hi Hi ở lại đây, lúc nào ngươi xử lý tốt chuyện kia ở cho đón Hi Hi về.”