Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2341 lượt.
i muốn cho Lý Lệ có được tất cả chợt mất đi toàn bộ, bò càng cao ngã càng đau. Cô nghe Tống Quốc Bằng nói trong điện thoại, gật đầu một cái: “Được, không sai biệt lắm, bắt đầu thu lưới đi. Chú Tống, mấy ngày nay vất vả cho chú rồi.”
Tống Quốc Bằng cười cười, nói: “Hi Hi, trên người con có bóng dáng mẹ con, chú không ngờ con có thể ẩn nhẫn lâu như vậy, Chú thật sự già rồi.”
Hiện tại Chu Khải cảm thấy có điểm lạ, không rõ lạ ở chỗ nào, chính là cảm thấy tình huống không đúng, nhưng lại không hể tìm được đầu mối. Theo bản năng, Chu Khải làm chút chuyện để gạt ông Chu.
Hiện tại đồ của hắn ai cũng không đưa, trực tiếp cầm lấy khóa chặt trong két bảo hiểm trong nhà. Sau khi khóa kỹ đồ hắn liền nhớ tới cô bé kia, đứa bé kia có chuyện gì không? Hắn cảm thấy mình cần thiết phải cứu cô bé ra, trước không nói đến cô bé kia, chỉ nói đến cô bé đã từng cho hắn một đêm khó quên, hắn phải cứu cô bé. Nhìn lại mọi tình huống, cô bé kia bị đưa đến thành phố G hoàn toàn là do chuyện buổi tối hôm đó.
Trước khi Chu Khải đi thành phố G đã cẩn thận dặn dò Chu Kỳ, mấy ngày nay hắn muốn trở về bên thành phố G, cô phải ở nhà không được ra ngoài. Sau đó lại nhìn ông Chu, nói ông Chu gần đây không tốt lắm, Chu Kỳ phải cẩn thận một chút.
Thật ra thì ban đầu Chu Khải muốn cùng Chu Kỳ về, nhưng lại nghĩ tới nếu Chu Kỳ đi rồi, khẳng định Lý Lệ sẽ hoài nghi. Dù sao Chu Kỳ cũng không giống hắn, hắn có thể đi công tác, đó là chuyện bình thường, nhưng người nhàn nhã như Chu Kỳ cũng đi theo thì không được. Cho nên dù ở đây không yên tâm, Chu Khải cũng chỉ có thể để Chu Kỳ ở lại.
Sau khi Chu Khải đi trực tiếp đến địa chỉ được nói đến trong tài liệu, sợ mình bứt dây động rừng, liền tìm một khách sạn gần đó, thỉnh thoảng nhìn sang bên này. Sau đó lại phát hiện thấy người ở nơi này rất nhiều, Chu Khải cũng không dám tùy tiện lộn xộn. Hắn nghĩ tới phương án một mình hắn làm như thế nào để cứu người ra ngoài?
Lãnh Diễm dựa lưng vào ghế, khẽ ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hi đứng trước mặt, sau đó lông mày nhướng lên, có chút ngoài ý muốn, thì ra nàng dâu còn có tính này a. Sau đó thừa dịp Nghiêm Hi không chú ý trực tiếp lôi Nghiêm Hi tiến vào lồng ngực của mình, miệng tiến tới cần cổ của cô: “Vài ngày rồi chưa thu thập em. Lá gan lớn rồi hả?”
Lúc này miệng Lãnh Diễm vẫn từ từ thân ái ở trên cần cổ của cô, Nghiêm Hi cũng muốn, dù sao nơi này là phòng làm việc của anh, Nghiêm Hi cũng không nghĩ nhiều như vậy trực tiếp nói: “Lá gan em đâu lớn, em không có.”
Nhìn bộ dạng của Nghiêm Hi, Lãnh Diễm không nhịn được liền cười. Hôm nay việc tương đối nhiều, nghĩ tới, thôi đi, liền để bữa cơm này đến khuya về nhà lại nói, lập tức ôm Nghiêm Hi bắt đầu làm việc. Nghiêm Hi bất động ở trong ngực Lãnh Diễm chơi trò chém hoa quả, Lãnh Diễm liền an tâm ôm Nghiêm Hi.
Lúc Lãnh Tiểu Tam tiến vào vừa đúng nhìn thấy cảnh này, sau đó liền không nhịn được nghĩ, hai người có thế hay không đừng xấu hổ như vậy?
Các người không biết quy định nhân viên trong công ty không được yêu nhau hay sao? Vì sao thân là người ở trên tầng cao nhất lại có đặc quyền? Các người không biết trong công ty tỉ lệ nam nữ mất cân đối nghiêm trọng hay sao? Các người không biết người ở dưới len lén yêu cũng làm bộ coi như không quen biết đau khổ như thế nào?
Còn có điều quan trọng nhất là các người có thể hay không đừng ** ở trước mặt người độc thân là tôi được không?
Hiện tại cậu ta cảm thấy, làm thư ký của người này con mẹ nó thật bi thống.
“Cốc cốc cốc……” Lãnh Tiểu Tam lễ phép gõ cửa, nhắc nhở hai người bên trong chú ý một chút, có người muốn vào.
Kết quả Nghiêm Hi chỉ tùy ý liếc cậu ta một cái, sau đó lại chém hoa quả. Lãnh Diễm còn tệ hơn, đầu cũng không ngẩng rực tiếp nói: “Vào.”
Lãnh Tiểu Tam cũng không còn cách nào khác, đây có phải là người không?
Ho khan một cái, sau đó tiến vào. Người ta da mặt dầy như vậy còn không sợ thì ngươi sợ cái gì? Sau khi Lãnh Tiểu Tam đi vào cố gắng bỏ qua lão đại có điểm khó chịu nhìn tài liệu, sau đó trực tiếp nói.
“Nhóm tổ đặc biệt làm dự án hạng mục xây dựng lại vùng giải phóng cũ đã hoàn thành, chỉ chờ quyết định cuối cùng của anh.”
Lãnh Diễm gật đầu một cái, đưa tay cầm tài liệu Lãnh Tiểu Tam đưa tới. Lãnh Tiểu Tam cung kính đưa, sau đó mặt tràn đầy mong đợi nhìn Lãnh Diễm. Dù sao hạng mục này cũng là tự tay cậu ta nhận được nha, có chút mong đợi. Nào biết Lãnh lão đại ném tài liệu vào trong ngực người nào đó đang chơi chém hoa quả. Tại sao anh tân tân khổ khổ làm việc kiếm tiền nuôi gia đình cô lại nhẹ nhõm như vậy.
Nghiêm Hi sững sờ, Lãnh Tiểu Tam ngu, tình huống gì đây? Cho tới nay phàm là công việc cần Lãnh Diễm làm anh sẽ không cho phép người nào nhận.
Nhưng hiện tại……
Nghiêm Hi chu mỏ, biết Lãnh Diễm bụng dạ hẹp hòi, trong nháy mắt hết sức khi dễ người đàn ông này, sau đó liền mở tài liệu kai ra, cẩn thận nhìn qua một lượt, càng nhìn mắt càng phát sáng. Cuối cùng Nghiêm Hi nhấm nháp cái miệng nhỏ nhắn, ném cho Lãnh Diễm một câu: “K