Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
hiếu đánh người, ông cháu Dương gia xuất hiện, tiệc rượu lại khôi phục không khí vui vẻ, giữa sân khấu lại tiếp tục các điệu vũ nhẹ nhàng của các đôi.
“Dương Vân, đưa người của ông đi, đừng xuất hiện trước mặt người Diệp gia chúng tôi.” Diệp Chấn Hoa lạnh lùng nói.
“Ba, ba nói chuyện thật lực cười, ai là người của ông ta?” Diệp tam thiếu cười nhạt chế giễu nói: “Huyết thống cách mười tám nghìn dặm rồi, một ông ngoại tồi làm gì có tư cách sai khiến cô ấy?”
“Diệp Sâm cậu…” Dương Vân nổi giận, Dương Triết Khôn cũng cực kỳ không vui.
Vân Nhược Hi lại cười chế nhạo, cô ta sớm biết Diệp Sâm và Trình An Nhã sẽ không có kết quả tốt đẹp gì, biết được bọn họ là anh em họ, cô ta sướng phát điên, gào lên báo ứng.
Dương Vân biết nếu lấy cứng chọi cứng với Diệp tam thiếu, miệng lưỡi ông ta tuyệt đối không thể thắng được Diệp tam thiếu, lập tức dịu ánh mắt, nhìn về phía Trình An Nhã, hiền từ nói: “An Nhã, cùng ông ngoại về nhà, Dương gia mới là nhà của con.”
“Thật xin lỗi, ông họ Dương, cháu họ Trình, ông giữa đường giữa chợ nhận người thân có phải là có chút buồn cười không?”
“Bất luận là con có nhận ta hay không, ta vẫn là ông ngoại của con, An Nhã, nghe lời ta, đừng tiếp tục ở bên Diệp Sâm nữa, anh ta sẽ hủy hoại đời con.” Dương lão trầm giọng nói, ánh mắt như mũi tên sắc nhọn nhìn về phía Diệp tam thiếu, “Cậu biết rõ quan hệ của hai người là như thế nào, tại sao lại cố chấp như vậy?”
“Dương Vân, muốn mang người đi thì mang đi, con trai tôi không cần ông dạy dỗ.” Diệp Chấn Hoa hừ một tiếng lạnh lùng, ông ta đối với Diệp Sâm thế nào là việc của ông ta, Dương Vân muốn chỉ chỉ trỏ trỏ với anh, hừ, hông ta cũng xứng sao?
“Hôm nay ta không muốn cãi với cậu.” Dương Vân lạnh lùng nói rồi quay sang kéo tay Trình An Nhã hiền từ nói: “An Nhã, về nhà với ông, con sẽ là công chúa nhà họ Dương, tất cả tài sản của ta sẽ là của con và Triết Khôn, hà tất để Diệp Sâm hủy hoại đời con?”
“Ông muốn cháu làm công chúa cũng cần hỏi xem cháu có đồng ý không chứ, hoàng tử của cháu ở đây, cháu muốn làm cô bé Lọ Lem, cháu không đi đâu hết.”
“Không biết xấu hổ.” Vân Nhược Hi chế nhạo một cách lạnh lùng, lời nói vừa dứt ba ánh mắt sắc nhọn chiếu thẳng vào cô ta, Diệp tam thiếu, Louis, Dương Triết Khôn đều tỏ vẻ tức giận, Vân Nhược Hi lặng lẽ câm miệng nhưng trong lòng đố kị phát điên.
Trình An Nhã, Diệp tam thiếu và Dương Triết Khôn đều là anh em họ, bọn họ đều không thể, nhưng ông trùm Mafia Italia cũng bảo vệ cô ta…. Hừ, cô ta rốt cuộc là có điểm nào tốt.
Bao nhiêu đàn ông tranh giành làm kỵ sỹ của cô ta.
“An Nhã, nếu con còn cố chấp như thế, ta sẽ khiến cậu ta thân bại danh liệt.” Dương Vân chỉ tay vào Diệp tam thiếu nói.
Diệp Chấn Hoa cười nhạt, “Dương Vân, ông vẫn chưa có đủ bản lĩnh để làm cho con trai ta thân bại danh liệt, mang cháu ngoại của ông cút khỏi đây cho tôi, tôi nhìn thấy các người là căm ghét.”
Louis hơi nhướn mày, xem hai nhà Diệp Dương đấu nhau một cách hứng thú, đôi mắt xanh phỉ thúy ấy thoáng qua một nét hứng thú rất nhạt gần như không nhìn thất, Dương Triết Khôn đau khổ vô cùng, Diệp tam thiếu trước đây xảy ra những gì anh ta không quan tâm, bây giờ anh ta chỉ muốn đưa Trình An Nhã về Dương gia, không thể trở thành tình nhân, anh ta muốn dùng thân phận người anh để che chở cho cô suốt cuộc đời.
“Ồ, tùy ông thôi.” Diệp tam thiếu cười lạnh lùng, giọng điệu từ tốn, không có biến động gì.
Trình An Nhã đột nhiên gắt lên, “Ông đã nói đủ chưa vậy?”
“An Nhã, đừng nói như thế với ông ngoại…”
“Đấy là ông anh chứ không phải ông em.” Dương Triết Khôn vẫn chưa nói hết Trình An Nhã liền ngắt lời anh ta, khuôn mặt cô phủ sắc sương lạnh, vô cùng băng giá, khoác tay Diệp Sâm, lạnh lùng nói: “Ông từng này tuổi rồi, sắp bước vào quan tài rồi, ông vẫn còn muốn làm cái gì? Cả đời tác oai tác quái vẫn chưa đủ à? Đến chết cũng muốn có người chết cùng sao, ông thật là vô liêm sỉ, lại còn ông ngoại, làm ơn đi, ông ngoại và bà ngoại tôi đã chết lâu rồi, đừng gọi tôi thân mật như thế, tôi không quen ông, và cũng không muốn có quan hệ với ông.”
“An Nhã, đừng nói nữa.” Dương Triết Khôn phẫn nộ, anh không cho phép có người nói ông anh như thế, người mà anh tôn kính nhất, dù sao đi nữa An Nhã cũng không thể nói như thế.
Louis nhíu mày, vẻ hứng thú ngập tràn trong mắt. Cô và người con gái trong tim anh thật giống nhau, yêu ghét rõ ràng, thông minh hơn người, khuôn mặt mà anh ngày đêm tương tư và gương mặt của Trình An Nhã, chập vào làm một.
Louis có chút bàng hoàng.
“Ông ấy đã làm lại sợ người khác nói sao, cướp vị hôn thê của người khác thì phải có chuẩn bị chấp nhận sự báo thù của người ta, người ta có đánh một cái thì ông cũng phải im lặng mà chịu đựng, bởi vì ông đáng đời, sau này nhìn thấy người ta thì phải tránh ra, nhưng lại luôn dùng thủ đoạn hãm hại người ta gọi gì là bản lĩnh? Ông cướp vị ôn thê của người khác sao không có bản lĩnh khiến cho người ấy sống chết vì ông, cho dù có nhảy xuống sông không chết cũng quay về tìm ông? Sau này lại còn lợi dụng con gái của mình đi báo