Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2173 lượt.
ông muốn dây dưa với Diệp Sâm, mục đích đến đây của y là vòi tiền, “Đem tiền vốn cấp cho tao.”
“Anh hai muốn mở chuỗi cửa hàng trang sức đá quý, tôi vốn dĩ tán đồng, ba nói cấp vốn cho anh, tôi cũng không ý kiến gì, chỉ là…” Diệp Sâm kéo dài giọng, “Gần đây MBS chuẩn bị tung ra thị trường khoản Rose Tear No.4, lại phải hợp tác với tập đoàn quốc tế
Lan Hoa, tiền vốn thiếu thốn, việc của anh hai, e rằng phải hoãn lại.”
Diệp Vũ Đường nổi cơn thịnh nộ, chỉ tay vào Diệp Sâm chửi lớn, “Mày cố tình có đúng không?”
Đường đường là tập đoàn quốc tế MBS nguồn vốn thiếu thốn, rõ ràng Diệp Sâm nói nhăng nói cuội.
“Phải thì đã sao?” Diệp Sâm lạnh lùng.
“Mày dám vì một con đàn bà mà đối đầu với tao, hừ, mày nghĩ mày là ai? Chẳng qua chỉ là tiện chủng của một ả gái điếm, mày ra oai cái gì? MBS sau này sẽ là của tao, mày đừng hòng mó vào một cắc, tao xem chỗ ba mày ăn nói thế nào?” Diệp Vũ Đường lớn tiếng huênh hoang.
Tất cả mọi người đều tái mặt, bao gồm cả Trình An Nhã.
Tiện chủng của gái điếm?
Chết tiệt.
Như vậy mà hắn cũng nói ra được? một luồng nộ khí rừng rực bốc lên trong lòng Trình An Nhã, bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô giận dữ như vậy.
Dường như lời mắng chửi sỉ nhục vừa rồi là dành cho cô vậy.
Diệp Sâm nắm chặt bàn tay, các khớp xương kêu lên răng rắc, trên trán gân xanh nổi lên rõ mồn một, ai cũng cảm nhận thấy từ người anh tỏa ra một luồng sát khí nồng nặc, nhưng lại phải khổ sở kìm nén lại, ánh mắt thâm trầm, tựa như khối băng ngàn năm.
Diệp Vũ Đường nộ khí bừng bừng, định lấy áo bỏ đi, y dám chắc Diệp Sâm cho dù phẫn nộ đến thế nào đi chăng nữa, cũng không dám ra tay với y.
“Chờ đã, Diệp nhị thiếu gia.” Trình An Nhã đột nhiên lên tiếng, bưng cốc cà phê lên, nở nụ cười tao nhã, “Cà phê anh còn chưa uống.”
“Con nhãi ranh này đầu óc có vấn đề à…”
Y còn chưa nói xong, cánh tay Trình An Nhã đã hất thẳng một cái, cả cốc cà phê dội thẳng xuống đầu y, cà phê nóng giãy khiến Diệp Vũ Đường kêu lên oai oái…
Các chị em thư ký đều vỗ tay khen hay, vô cùng hả dạ.
Diệp Sâm hiển nhiên là sững người.
Diệp Vũ Đường rũ cà phê trên quần áo, đầu tóc trông thật thảm hại, then quá hóa giận, vung nắm đấm về phía Trình An Nhã liền bị Diệp Sâm cản lại. Ánh mắt lạnh lùng của
Diệp Sâm quét qua Diệp Vũ Đường, y bực bội buông nắm đấm xuống, chửi Trình An Nhã mấy câu, rồi tức tưởi lủi đi dưới ánh mắt căm ghét của các chị em thư ký.
“An Nhã, giỏi lắm, dạy dỗ đúng lắm.”
“An Nhã, em ngầu thật đấy…”
“An Nhã, chị sùng bái em…”
“…”
Các cô gái cười nói hả hê, trong lòng Trình An Nhã cũng cảm thấy được an ủi phần nào, không ngờ một kẻ biến thái và hắc ám như Diệp Sâm lại rất được lòng mọi người.
Mọi người nhìn sắc mặt kỳ quái của Diệp Sâm, đang xôn xao liền im bặt, lui ra ngoài phòng khách.
Khuôn mặt Trình An Nhã nóng bừng, tim đập loạn xạ, cô cũng không hiểu vì sao mình lại manh động như vậy, rõ ràng có thể nhẫn nhịn, đến Diệp Sâm cũng đã nhẫn nhịn như vậy.
Tại sao cô lại không thể?
Vừa rồi khi bị Diệp Vũ Đường đè xuống định giở trò, cũng không phẫn nộ đến mất hết lý trí như vậy, thế nhưng nghe Diệp Vũ Đường sỉ nhục Diệp Sâm, giận đến muốn giết người, thay Diệp Sâm xả giận.
Nhưng cô biết, cô gây ra họa rồi.
Đó là Diệp nhị thiếu gia của MBS, là con trai cưng của Diệp lão gia, chủ tịch MBS mặc dù là Diệp Sâm, nhưng hội đồng quản trị vẫn nằm trong tay Diệp lão.
“Chủ tịch… tôi a…” Trình An Nhã định mở miệng giải thích hành động bột phát của mình khi nãy, đột nhiên cánh tay bị ôm chặt, cả người lao vào lồng ngực vững chãi của Diệp Sâm, khuôn mặt Trình An Nhã bỗng chốc đỏ bừng.
“Anh…” câu hỏi quấn quanh đầu lưỡi bỗng nhiên ngưng bặt… cô hoàn toàn mất đi chức năng ngôn ngữ.
“Đừng nói gì cả, để tôi ôm cô một lát.” Diệp Sâm cất tiếng khàn khàn, ôm cô chặt vào lòng, giọng nói như bị mài trong cát, mang theo một chút khẩn cầu, “Chỉ một lát thôi.”
Từ nhỏ tới lớn, Diệp Sâm trải qua bao nhiêu chuyện, nhưng chỉ có một người bảo vệ anh như vậy, đó chính là mẹ anh.
Từ khi về Diệp gia, Diệp Vũ Khôn, Diệp Vũ Đường bắt nạt anh không ít, đánh chửi như cơm bữa, khi đó Diệp Sâm còn nhỏ, không đủ sức đánh trả nên chỉ có thể nhẫn nhịn.
Sau này anh được đưa sang Mỹ, cùng với bọn Đường Tứ, lập ra Long Môn, biết bao lần giành giật giữa sự sống và cái chết sống sót trở về, Diệp Sâm từ đứa trẻ yếu ớt biến thành một thiếu niên ngoan cường.
Từ đó về sau, mỗi lần bị ức hiếp, anh đều sẽ trả lại gấp mười lần, những điều anh nên nhẫn nhịn đều ra sức nhẫn nhịn.
Trong con mắt người khác, mạnh mẽ như Diệp Sâm, dường như không gì là không thể, có ai nghĩ đến việc giúp anh xả giận để bảo vệ anh đây?
Duy chỉ có, Trình An Nhã.
Người con gái anh quen biết chưa lâu này, dùng phương thức mạnh mẽ như vậy,thái độ không hề sợ hãi, giúp anh xả giận, bảo vệ anh.
Phá tan lớp băng kiên cố trong lòng anh.
Trình An Nhã kinh ngạc, trái tim như bị một lớp kén rất dày quấn chặt lấy, khó chịu quá.
Bàn tay nhỏ bé nắm chặt rồi lại buông ra, lại nắm chặt, lại buông